Bốn phía bàn tán ồn ào, bên cửa sổ phủ xuống một mảng quầng sáng.
Capreolus nhìn Lâm Túc, chợt mơ hồ nhớ ra: Mệnh tiên là cán cân của 3000 thế giới. Dù mỗi người có số mệnh riêng, nhưng số phận chưa từng thiên vị bất cứ ai trong chuyện đúng sai.
Một lúc sau, Lâm Túc khẽ rủ mi mắt: [Tất nhiên, đây cũng chỉ là một sở thích nhỏ bé chẳng đáng kể của tao mà thôi!]
Capreolus: [...]
Hề hề, nó biết ngay mà.
Người này không bao giờ buông bỏ việc gây sóng gió.
Lâm Túc vốn chỉ định khẽ khuấy động một chút mây mù. Nhưng không ngờ lại dẫn đến một chuỗi phản ứng dây chuyền.
Theo đà đào sâu của các bạn học, mối liên hệ giữa Vi Đống và huyền học ngày càng chặt chẽ. Chiêu trò đủ lớn, một số truyền thông địa phương ở thành phố Tuân nghe tin cũng lập tức tới đó, chuẩn bị khai thác tung tin nóng.
Lúc họ nghe tin thì đã là 2 ngày sau.
Trần Hữu lại như một con chim cổ đỏ, lao bổ về phía Lâm Túc: “Cậu thấy chưa, Vi Đống lên tin tức xã hội rồi!”
Lời vừa dứt, một người một linh cùng ngẩng đầu.
Lời tiên đoán khi xưa còn văng vẳng bên tai. Capreolus lặng thinh một lúc: [Miệng cậu có phải đã khai quẻ...]
[Party.] Lâm Túc quả quyết phủ nhận: [Không phải lỗi của tôi.]
Capreolus tỏ vẻ thán phục: [Thảo nào trong miệng cậu như chứa cả ngàn quân vạn mã.]
Lâm Túc làm như không nghe không thấy, quay sang hỏi Trần Hữu: “Chuyện gì vậy?”
Trần Hữu thuật lại: “Chuyện này trùng hợp đến mức giống như báo ứng ấy. Có một phóng viên muốn đến nhà Vi Đống moi chút tin tức, đúng lúc gặp bảo mẫu nhà anh ta xuống lầu đổ rác.”
“Bảo mẫu nói cô ta không rõ, con trai chủ nhà chưa bao giờ cho cô ta động vào đồ bày biện trong phòng mình.”
Lâm Túc: “...”
Rất hay. Rõ ràng chẳng nói gì, nhưng lại như nói hết tất cả.
Trần Hựu nói tiếp: “Còn nữa, tội của Vi Đống không nghiêm trọng đến mức phải ngồi tù, để lại án tích rồi được thả về. Có phóng viên bám theo cậu ta, thì phát hiện cậu ta lại lén đến cái chỗ gì đó họ Tề, lần này thì tóm được tang vật tại hiện trường.”
Lâm Túc không nhịn được mà cảm thán: Người này đúng là ăn một lần đau rồi mà vẫn không nhớ. Đáng tiếc cái đinh cứng đầu kia đã bị nhổ, chẳng phải là định sẵn công dã tràng sao?
“Sau đó thì sao?”
“Nhà trường đã thông báo. Tuy Vi Đống không ngồi tù, nhưng chuyện ầm ĩ thế này, chỉ có thể xử lý bằng cách cho thôi học.”
Ban đầu muốn chặt đứt tiền đồ người khác, cuối cùng lại tự cắt đứt đường lui của mình.
Lâm Túc đánh giá: “Thế cũng tốt, sau này cậu ta khỏi phải làm việc giờ hành chính nữa.” Bởi vì ngay cả cơ hội làm việc, cậu ta cũng không có.
Trần Hữu bị lối suy nghĩ của anh làm nghẹn một lúc.
Lâm Túc đứng dậy: “Tôi có chút việc, ra ngoài trước.”
Ủy thác hoàn tất, anh phải đi tìm Bùi Cận rồi.
...
Tầng 3 mấy ngày nay gió mưa liên miên.
Lâm Túc là một chiếc thuyền con từng băng qua gió mưa, vừa đến cửa lớp đã lập tức bị Hà Thiến bắt gặp. Hà Thiến dang tay vẫy vẫy, vui vẻ nhào tới:
“Đàn em!”
“Đàn chị!” Lâm Túc đảo mắt tìm kiếm: “Đàn anh Bùi đâu?”
“Ở phòng giáo vụ.” Hà Thiến sảng khoái cười một tiếng: “Nhà trường đã tra ra mấy tài khoản trên Tieba bôi nhọ Bùi Cận, chính là đám Trịnh Phi kia, tất cả đều bị ghi lỗi và mời phụ huynh rồi.”
Cô ấy lại nói: “Chuyện của Vi Đống còn lên cả tin tức xã hội, nghe nói hôm nay thành viên hội đồng quản trị cũng đến rồi.”
Lâm Túc vô cùng hứng thú: "Tôi đi xem một chút.”
Phòng giáo vụ ở trên tầng 1, gần cầu thang.
Anh vừa mới ra khỏi cầu thang, bước được đôi bước đã thấy được 2 bóng người đang đi đến. Trong đó có một người không xa lạ với anh, người đó cao lớn, chững chạc mặc áo khoác vest, bên trong là áo cổ lọ màu đen. Người bên cạnh người nọ là lão Lý chủ nhiệm văn phòng.
Vào khoảnh khắc đôi bên chạm mắt nhau, Lâm Túc khựng lại một chút: Hạ Chấn Linh?
“Thành viên hội đồng quản trị” mà họ nói, chẳng lẽ là y?
Cậu lên tiếng trong ý thức: [Hạ Chấn Linh sao lại kiêm chức hội đồng quản trị ở trường trung học số Một sao?]
Capreolus: [Đừng làm ồn.]
Ánh mắt họ chạm nhau rồi nhanh chóng tách ra, Hạ Chấn Linh thản nhiên dời tầm nhìn. Lâm Túc cũng không lên tiếng, giả vờ không quen biết.
Anh đi được vài bước, vừa hay đến trước cửa phòng giáo vụ.
Phòng giáo vụ có một mặt kính rất lớn, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy Bùi Cận đang ở bên trong. Đám Trịnh Phi cũng có mặt, bên cạnh họ còn có phụ huynh đi cùng.
Lâm Túc lặng lẽ ẩn mình sang một bên, chuẩn bị đứng xem náo nhiệt.
Hạ Chấn Linh và chủ nhiệm Lý đang định đi vào thì nhìn thấy mẹ của Trịnh Phi tát "Bốp” lên mặt Trịnh Phi một cái. Âm thanh vang dội truyền thẳng ra ngoài cửa.
“Khốn kiếp.”
Bên ngoài cửa im phăng phắc.
Chủ nhiệm Lý rất nhanh bình tĩnh trở lại, thấy Hạ Chấn Linh vẫn còn đứng đó nhìn thì vội vàng đẩy cửa ngăn chặn.
Lâm Túc nhạy bén liếc mắt một cái đã nhận ra.
Làm gì vậy? Lúc này mới bắt đầu, còn chưa có đã đâu, phải để cho dì đánh cho đã đi!
Lâm Túc nhìn thấy hai người bọn họ sắp chạm vào tay nắm cửa thì tức khắc đỡ trán, sắc mặt lập tức trở nên tái nhợt, thân hình cậu khẽ lung lay một chút, đôi môi run rẩy rên khẽ:
"Ưʍ...”
“?” Chủ nhiệm Lý quay đầu. Ông ta vừa mới gặp chuyện lớn cho nên hiện tại chẳng khác nào chim sợ cành cong: "Bạn học, cậu sao đấy?”
Hạ Chấn Linh cụp mắt mà im lặng nhìn sang.
Lâm Túc nghiêng người về phía trước, thuận thế giữ chặt cánh cửa. Bên trong lại truyền ra một tiếng "Bốp” giòn giã. Anh tựa trên cửa quay đầu yếu ớt nhìn Hạ Chấn Linh cười: "Xin lỗi, em không ổn cho lắm!”
(Lâm Túc: Dì tiếp tục đi! Đánh tới khi... Dì vừa lòng mới thôi!
Hạ Chấn Linh: Tôi đây yên lặng xem cậu làm loạn.)