Chương 16

Giữa đôi mày Hạ Chấn Linh khẽ nhảy lên, y im lặng một lát rồi đáp lại với giọng lạnh nhạt:

“No.”

Y nói xong cũng quay đầu bỏ đi.

Lâm Túc: “...”

Một lúc sau, anh cũng đuổi kịp, trong lòng khẽ nảy ý nghĩ, rồi thấp giọng hỏi: [Mày có cảm thấy thật ra hắn rất hài hước không?]

Capreolus nghẹn lời, đáp: [No.]

Ngày hôm sau, Lâm Túc ngồi trong phòng học.

Chuyện của cái tên ngoan cố bị mang đi hôm qua, hiện giờ hắn đã bị người của Hiệp hội Giám sát đưa đi. Không rõ là do Hiệp hội xử lý hay giao cho nhà họ Tề.

Nhưng bất kể thế nào, người kia chắc chắn đã thành kẻ tàn phế.

Lâm Túc nghĩ vậy rồi lấy từ túi áo ra một tấm danh thϊếp. Đúng rồi, lần trước Hạ Chấn Linh đã đưa cho anh cái này, nói là nếu có việc thì liên hệ trực tiếp.

Danh thϊếp nền đen viền bạc, nổi bật ba chữ “Hạ Chấn Linh” to rõ. Dòng chú thích bên dưới là hội trưởng Hiệp hội Giám sát Thiên Sư, tiếp theo là một phương thức liên lạc. Phong cách cực kỳ đơn giản, lạnh nhạt, đúng như con người y.

Capreolus lặng lẽ trồi lên: [Đừng có mơ mộng.]

Nó kéo lên thanh cảnh báo trong ý thức, vang lên tiếng còi inh ỏi: [Hạ Chấn Linh tuyệt đối không phải đối tượng mà cậu có thể mơ tới.]

Lâm Túc dù bận rộn vẫn giữ vẻ ung dung:

[Ngay từ đầu thái độ khi nhắc tới anh ta của mày đâu phải thế này.]

Trong đáy mắt Capreolus ánh lên nét tang thương: [Tôi từng nghĩ, sau bao năm cậu gây sóng gió, cuối cùng cũng có người có thể áp chế cậu một chút.]

Lâm Túc cất giọng ôn hòa như đã hiểu:

[Muốn xem trò hay của tao sao?]

[Là tôi liều lĩnh.] Capreolus an nhiên nằm im: [Tối nay mời cả đoàn xiếc thú đến xem tôi biểu diễn.]

Lâm Túc bật cười, đưa tay chọc nó:

[Yên tâm, nếu cần một vai hề, cũng không đến lượt mày đâu.]

Giờ ra chơi sau tiết 3 buổi sáng đáng lẽ là lúc buồn ngủ nhất, nhưng phòng học u ám lại bị một quả bom thông báo làm nổ tung:

[Học sinh họ Vi vì làm giả chứng cứ, tung tin đồn trên mạng, đã cấu thành tội phỉ báng.]

Người đăng tin là cảnh sát thành phố Tuân.

Tin vừa xuất hiện, cả trường náo động!

Người làm bài không làm nữa, người ngủ cũng hết buồn ngủ. Trần Hữu như một con chim trở về tổ lao đến trước mặt Lâm Túc, kích động kéo anh cùng xem diễn đàn:

“Lâm Túc! Lâm Túc, cậu mau xem đi!”

Lâm Túc cố gắng bỏ qua dáng vẻ “chim nhỏ nép vào người” của cậu ấy mà đưa mắt nhìn qua.

Trên diễn đàn đã nhanh chóng nổi lên mấy bài: [Diễn biến mới đây! Là giả! Là phỉ báng!]

[Cảnh sát thông báo rồi, vào đây xin lỗi Bùi Cận đi!]

Ấn vào xem, phần bình luận toàn bộ đều lật ngược tình thế:

[Những người từng nói xấu Bùi Cận đâu rồi, không định xin lỗi à? (cười mỉm).]

[Tôi thấy lạ thật đấy, thành tích của Bùi Thần luôn rất tốt, chỉ tụt mấy lần thôi, chẳng lẽ không thể là do trạng thái sao? Trước đó có người bôi nhọ cậu ấy gian lận, sau này còn quá đáng hơn, lôi cả chuyện nuôi quỷ nhỏ vào.]

[Nghe lầu trên nói tôi mới đi kiểm tra, trong mấy bình luận đầu tiên nói Bùi Thần gian lận, có một cái là ID của Vi Đống.]

[Mịa nó! Thật hèn hạ quá!]

Giữa một tràng bàn tán, rất nhanh có người tìm ra chân tướng.

[Gần đây đúng lúc đang định danh sách được tuyển thẳng vào Đại học H, nếu Bùi Thần không lên được, phần lớn người được vào rất có khả năng sẽ là Vi Đống.]

[Vãi chưởng! Thảo nào. Nói vậy thành tích của Bùi Cận tụt dốc phần nhiều cũng là do cậu ta giở trò (cạn lời).]

[Ghê tởm chết đi được, thủ đoạn thật nham hiểm.]

[Bình thường trong lớp cậu cứ bày ra bộ dạng bị Bùi Cận ức hϊếp, nhưng nghĩ kỹ thì Bùi Cận chưa từng nói gì cậu ta cả. Thật đúng là giả tạo chết đi được.]

[Đuổi học! Cút khỏi trường Trung học số Một.]

Chỉ chưa đến 5 phút mà tin nhắn lên án đã hơn trăm bình luận, liên tục có bài mới nổi lên, các đợt bình luận cũng không ngừng làm mới. Trong làn sóng chỉ trích cuồn cuộn, đột nhiên có một bình luận nổi bật:

L: [Vậy chứng cứ mà Vi Đống dùng để bôi nhọ Bùi Thần ban đầu lấy từ đâu ra nhỉ?]

Bình luận vừa được đăng, mọi người lập tức phản ứng.

[Đúng ha!]

Trần Hữu ngay trước mặt, đập bàn một cái, chiếc điện thoại vốn đã quay lại tay cậu ấy trong lúc cảm xúc kích động. Lúc này cậu ấy lại đưa cho Lâm Túc xem: “Đã không phải hóa đơn của Bùi Thần, vậy chẳng phải là của chính cậu ta sao?”

Lâm Túc tắt điện thoại của mình, cảm thán: “Lớp trưởng, cậu thật sự là tài sắc vẹn toàn.”

“Tất nhiên rồi!” Trần Hữu được khen thì cúi đầu gõ chữ thật nhanh.

[...]

Capreolus nhìn khóe môi hơi cong lên của Lâm Túc: [Không ngờ cậu lại tự mình bình luận.]

Bình luận này không phải dùng tên thật, Vi Đống cũng sẽ không vì thế mà sản sinh niệm lực.

Nó dùng móng chỉ trỏ: [Không giống cậu chút nào, tên đồ tể.]

Lâm Túc chống cằm, cười với nó: [Tao đâu phải vì niệm lực mới làm thế.]

Capreolus chớp mắt: [Hử?]

[Trước khi có niệm lực, tao vốn là mệnh tiên.]

Không chỉ đơn giản là đổi lại mệnh cách.

Những khổ nạn, lời phỉ báng, bất công mà nguyên chủ từng chịu đựng... những quỹ đạo lệch lạc đó, anh sẽ hoàn trả không sai một chút nào.