Mặt Capreolus đột nhiên biến sắc: [Chẳng phải cậu là ngọc thuần khiết, không tì vết sao!]
[Nhưng quan giám sát đã đến rồi, tôi có thể làm gì bây giờ.]
Ánh mắt Lâm Túc khẽ động, anh nói: [Tuy không biết là phạm quy gì mà quan giám sát lại đến, nhưng vì để chúng ta có thể toàn thân mà lui. Capreolus, mày có thể chấp nhận viên ngọc có tì vết như tao hay không?]
Capreolus run rẩy, lông rơi ào ào.
Đúng lúc này, phía trước có động tĩnh.
Người đàn ông đi đến trước mặt anh, càng đến gần, gương mặt kia càng hiện rõ nét. Mày sắc mắt sâu, khí thế bức người, đối phương còn cao hơn anh một cái đầu. Lâm Túc ngước nhìn, vừa lúc dừng lại nơi cổ áo ngay dưới hầu kết.
Giọng nói lãnh đạm trầm thấp vang lên: “Hạ Chấn Linh.”
Quả thật là dáng chuẩn người đẹp, giọng bùi tai, ngay cả tên cũng hay.
Lâm Túc đưa tay ra:
“Lâm Túc.”
Đầu ngón tay hai bên khẽ chạm vào nhau. Đối phương trông rất lạnh lùng, nhưng nhiệt độ cơ thể lại nóng rực.
“Tôi biết.”
“Hội trưởng!” Vài bóng người đột ngột chạy tới từ đầu ngõ, hai nam một nữ, đều ăn mặc kiểu đạo sĩ thiên sư, trên vạt áo đeo huy hiệu thống nhất.
Hội trưởng? Lâm Túc ngẩng mắt. Là người của Hiệp hội Giám sát Thiên Sư.
Trong thoáng chốc, anh nhớ ra mình đã báo án, ánh mắt lại dừng trên người Hạ Chấn Linh lộ ra vẻ hiểu rõ: Thì ra vị quan giám sát này chính là người “vừa nhậm chức” đứng đầu kia.
Capreolus thoát nạn: [Thì ra không phải vì chúng ta phạm quy mới đến...]
Lâm Túc cũng hơi tiếc nuối: [Đúng vậy...]
[...]
Hạ Chấn Lăng bên kia đang quay đầu dặn dò thuộc hạ. Vạt áo y chỉnh tề, cẩn thận che kín cổ và ngực.
Lâm Túc nhớ tới cái thoáng nhìn vừa rồi... Hẳn đó là pháp khí phong ấn của Hạ Chấn Linh, vừa khéo lại ở ngay gần vị trí trái tim. Xét cho cùng, với dáng vẻ lãnh đạm nghiêm túc như vậy của đối phương, chắc chắn y không chỉ đơn giản đeo thứ này như một món “đồ trang sức”.
Những kẻ có sức mạnh quá mức cường đại đều sẽ mang theo pháp khí phong ấn. Giống như cái tua rua bên vành tai trái của anh đang đeo vậy.
Dùng một cách so sánh chuẩn xác nhưng lại không mấy thỏa đáng mà nói thì: Chẳng khác gì so với dây xích chó, ngừa trường hợp chó mạnh quá mất kiểm soát.
“Hội trưởng, người này nên xử lý như thế nào?”
Nữ thiên sư tên là Ngân Lâm trong đội đã chế ngự được gã đàn ông trung niên đang định bỏ trốn, đối phương kêu thảm một tiếng.
“Đưa về.”
Người bị dẫn đi ngang qua, ánh mắt Hạ Chấn Linh rơi xuống, y bỗng nhíu mày gọi lại:
“Khoan đã. Người của nhà họ Tề sao?”
Đồng tử gã trung niên co rút: “Không... không phải.”
Lâm Túc bắt được tia sợ hãi vụt qua, bỗng hiểu ra điều gì, trong ý niệm, anh hứng thú nói: [Mày nói xem, có thể moi thêm chút niệm nào trên người hắn ra không?]
[Cậu lại định làm gì?]
Cái từ “lại” này thật sự rất linh, chỉ một cái chớp mắt đã mang theo vô vàn hồi ức.
Lâm Túc khẽ cười, trước tiên nói với Hạ Chấn Linh một câu: “Chờ một lát.”
Sau đó, anh bước đến trước mặt người đàn ông trung niên. Anh chậm rãi hạ thấp giọng trong ánh mắt phẫn hận của đối phương:
“Ồ? Chẳng phải là người nhà họ Tề sao?”
Ngữ điệu này nghe có chút quen tai.
Người đàn ông trung niên còn chưa kịp hiểu thì bỗng dưng thoáng thấy Lâm Túc đang khẽ vuốt ve nhẫn trên ngón áp út, trong lòng hắn ta lập tức giật thót.
Gia chủ nhà họ Tề khi còn sống có một thói quen nhỏ đó chính là thích vuốt ve chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út.
Nhưng chuyện này gần như chỉ người nhà họ Tề mới biết.
Lâm Túc nhớ lại giọng nói và dáng cười của lão bằng hữu năm xưa...
Vẻ uy nghiêm dần lan lên giữa chân mày, khí thế cũng dần lắng xuống, trong chớp mắt giống như biến thành một người khác.
Giới phong thủy vốn có những chuyện được lưu truyền như “mượn xác hoàn dương”. Lúc này, tất cả những điểm bất thường vừa nãy bắt đầu trỗi dậy trong lòng, người đàn ông trung niên bị Lâm Túc nhìn chằm chằm đến mức kinh hãi, ánh mắt hoang mang nghi hoặc, hắn ta hé miệng run rẩy gọi:
“Ngọai... ngoại...”
Song, đến chữ cuối cùng hắn ta cũng chẳng thể nói ra...
Trong đáy mắt Lâm Túc lóe lên một tia sáng vàng. Người đàn ông trung niên chỉ cảm thấy trong đầu như nổ tung, hắn ta hét lên một tiếng rồi ngất lịm.
Ngân Lâm đỡ lấy kẻ vừa ngất, bàng hoàng nhìn về phía Lâm Túc, như thể rơi vào sương mù:
“Hắn... hắn sao vậy? Vừa rồi hắn nói ngoài cái gì thế?”
Lâm Túc mặt không đổi sắc, nhàn nhạt đáp:
“Hắn đang hỏi WHY?”
Ngân Lâm: “...”
Lâm Túc chỉ về phía hắn ta, giọng bình tĩnh nhưng đầy lạnh lùng:
“Cái chết đã cận kề, hắn ta vẫn không hiểu vì sao mình lại rơi vào cánh đồng này... Chỉ còn biết lặp đi lặp lại một câu hỏi trong đầu.”
Khóe miệng Ngân Lâm giật giật, cô ta rời đi không muốn nói thêm lời nào.
Đợi mọi người đi khỏi, một ánh mắt sâu thẳm lập tức dừng trên người Lâm Túc.
Lâm Túc quay đầu, đối diện ánh mắt với Hạ Chấn Linh.
Nhìn cái gì? Chưa thấy thần quan biết tiếng Anh bao giờ à? Anh nghĩ ngợi, rồi khẽ mở môi, nói chậm rãi:
“Don"t you understand English?”
“...”