Chương 14

Thế nhưng, người đàn ông trung niên kia đã khẳng định chắc nịch rằng anh đã sắp đặt một ván cờ lớn. Nói rồi, gã ta lại cười lạnh với giọng vô cùng đắc ý: "Chỉ có điều, cậu tưởng rằng chỉ mỗi cậu đang âm thầm bày trận thôi sao?"

Tiếng nói vừa dứt, vài luồng gió lạnh lẽo đột ngột thổi qua...

Keng! Lâm Túc lập tức giơ tay lên, chiếc bút làm bằng trúc đen tuyền chặn đòn đánh lén. Anh nhìn qua, chiếc đinh dài bảy tấc, tổng cộng có bảy chiếc, trước đó vẫn được giấu kín ở dưới đất.

Là đinh quan tài.

Đùng, đùng... Bảy tiếng đùng vang lên.

Người đàn ông trung niên còn chưa kịp hoàn hồn, bảy chiếc đinh dài đã quay về khung của bọn chúng! Gã ta bỗng chốc thay đổi sắc mặt: "Cậu..."

Lâm Túc thu bút lại: "Mấy cái đinh xứng với ông hơn đấy."

Vẻ mặt của người đàn ông trung niên sa sầm. Anh đang rủa gã ta chết đi hay sao...

Lâm Túc: "Bây giờ, ông chính thức là chủ hộ bị cưỡng chế."

Người đàn ông trung niên: "..."

Cuối cùng thì gã cũng đề phòng và cảm thấy nghiêm trọng hơn, nheo mắt lại: "Thầy truyền dạy của cậu đâu?"

Lâm Túc bình thản đi tới. Bước tới gần, mới trông thấy được tấm huy hiệu được đeo ở trước vạt áo của anh.

Lâm Túc không trả lời, chỉ hỏi: "Tề Ngọc Hành là gì của ông?"

Người đàn ông trung niên thoáng sửng sốt, vô thức đáp lại: "Ông cố nội..."

Thật ra thì cũng không được tính là ông cố gì đó của gã ta, đó là chủ nhà đời trước của nhà họ Tề. Gã ta cùng lắm chỉ nằm trong chi thứ đã phản bội, rời khỏi gia tộc từ lâu rồi mà thôi. Sợ người ta truy cứu đến cùng, gã ta lại bổ sung: "Đã qua đời từ năm năm trước rồi."

Lâm Túc lộ ra chút thất vọng và hoài niệm, nghĩ: "Ôi, cũng phải thôi. Dẫu sao thì đã hơn sáu mươi năm chưa gặp rồi."

Nhìn vẻ bàng hoàng của anh, ánh mắt của người đàn ông trung niên thoáng thay đổi.

Siết chặt mấy lá bùa trong tay, ý định gϊếŧ người vốn đã ngùn ngụt giờ lại càng bốc cao hơn nữa. Sự nghi hoặc và hung hãn trào dâng trong l*иg ngực, xen lẫn cả nỗi sợ hãi mà gã ta không muốn thừa nhận...

Gã ta không thể ngờ được, Lâm Túc lại quen người trong gia tộc.

Nếu như gã ta bị báo cáo với gia tộc, e rằng sẽ sống không bằng chết.

Chỉ trong nháy mắt, gã ta ném đống phù nguy hiểm nhất trong tay về phía người kia: "Chết đi!"

Gần như cùng lúc đó, người đứng ở phía đối diện nhìn như đã đi vào cõi tiên bỗng cử động. Gã ta vô thức co rụt con ngươi lại...

Niệm lực sinh ra vào thời khắc này đã đạt đến cực đỉnh.

Lâm Túc gần như không thể kiềm chế nổi nữa, nhếch khóe miệng lên.

Đến đây đi.

Bữa tiệc lớn của ta!

Cảm nhận niệm lực dồi dào trong cơ thể, anh thậm chí còn giang cả hai tay ra trước ánh mắt khó mà hiểu nổi của người đàn ông trung niên.

Capreolus: [Đừng đùa nữa, rút lui!]

Lá bùa bay vụt đến trước mặt.

Lâm Túc nhanh chóng lùi người lại, chiếc bút hiện lên trong tay. Nhưng chưa đợi anh ngăn lại, một luồng gió mạnh đã nhanh hơn cả anh.

Rầm!

Đá vụn văng tứ tung, bụi bay đầy trời. Một đường đao sắc lẹm tỏa ra ánh sáng chói mắt xuyên thủng lá bùa, cắm xuống mặt đất.

Một bóng người to cao đáp xuống từ trên trời.

Capreolus loáng thoáng nhìn thấy ký hiệu trên cơ thể của người vừa mới xuất hiện, la lên thất thanh: [Quan giám sát!].

Quan giám sát?

Sau khi đứng vững, Lâm Túc ngoảnh đầu nhìn về phía sau.

Cát bụi tản đi, để lộ ra khuôn mặt lạnh lùng nhưng cũng vô cùng khôi ngô. Mày rậm mũi cao, đôi môi mỏng. Bên dưới chiếc áo khoác đối khâm là một bộ đồ bó sát màu đen, ôm gọn lấy vóc người rắn chắc.

Chiếc áo khoác được điểm hoa văn hình lông hạc, bị gió thổi tung bay lật ra ngoài. Ở nơi ngực bên trái của bộ quần áo bó sát đằng sau tấm áo khoác, có thể loáng thoáng nhìn thấy một đường nét, giống như... Có xỏ một chiếc vòng?

...

[Capreolus.]

Lâm Túc dùng một tay, lặng lẽ sờ lên nút áo ở trước vạt áo của mình, oai phong lẫm liệt: [Tôi đã chuẩn bị tinh thần để hy sinh nhan sắc của mình rồi.]