"Là cậu ta đó, người lén đăng bài đó..."
"Nếu như có kẻ khả nghi nào gièm pha, vậy thì chứng tỏ những gì bài đăng kia nói là giả, đúng không?"
"Thật là ghê tởm, đúng là chuột trong cống rãnh!"
"Nếu như là bịa đặt thật, vậy thì không biết có bị ngồi tù không nhỉ? Cậu ta đủ mười tám tuổi rồi, phải chịu trách nhiệm thôi."
Một học sinh quay lại, nói: "Chưa chắc, nhưng chuyện lớn như vậy, nhẹ nhất cũng phải bị đuổi học..."
Khi cậu học sinh kia nói những lời này, đúng lúc Vi Đống đi qua trước mặt mọi người.
Vi Đống nghe vậy thì run lên bần bật, ngẩng đầu lên, nhìn chòng chọc với ánh mắt vô cùng hoảng hốt. Tầm bậy tầm bạ! Một đám mù luật! Gã chỉ đăng một bài đăng thôi mà... Không thể nào bị ngồi tù, không thể nào bị đuổi học được.
Rõ ràng đại sư đã nói là không sao cả rồi mà. Chờ đến khi gã được thả, gã sẽ đi tìm đại sư, kiểu gì cũng có cách...
Cảnh sát ở bên cạnh cau mày, quát lên: "Nhìn cái gì mà nhìn, không ngoan ngoãn mà về đồn thẩm vấn đi hả!"
Sắc mặt Vi Đống lập tức tái mét lại, run cầm cập đi theo sau.
Rõ ràng khi hại người, gã to gan như vậy mà. Nhưng khi báo ứng ập lên đầu mình, gã lại bắt đầu sợ hãi.
Lâm Túc đứng ở bên cửa sổ nhắm mắt lại, không nhìn nữa.
...
Mười giờ tối, trời sao dày đặc phủ kín màn đêm.
Bên trong khu phố cổ, phía sau một tòa chung cư cũ kỹ nằm trên con đường vắng lặng.
Nơi đây là khu bị giải tỏa, dân cư đã chuyển đi nơi khác, chỉ còn một vài bóng đèn le lói lóe sáng trong màn đêm.
Lâm Túc vẫn đang mặc bộ quần áo đồng phục học sinh ban ngày. Tay anh cầm một chiếc la bàn, bên tai trái đeo một chiếc hoa tai lưu tô màu đỏ rủ xuống. Chiếc áo khoác kiểu Trung truyền thống màu đen tuyền bao lấy tấm áo sơ mi ở bên trong, bên trên là hoa văn chìm in hình sông núi, điểm một vài chi tiết làm bằng tơ vàng thoáng lấp lánh.
Cách đó không xa, ánh sáng u ám của đèn đường rọi lên trên người anh.
Capreolus đã bày sẵn trận địa để nghênh đón quân địch: [Chuẩn bị xong chưa?]
Lâm Túc gật đầu: [Đã chuẩn bị, bất cứ lúc nào, nha!]
[Đừng có hát.]
Lâm Túc đáp: [Tôi chỉ hát đến câu này thôi. Trong tình cảnh này, câu tiếp theo không hợp cho lắm.]
Nói rồi, anh cất la bàn. Anh rảo bước đi qua con đường tắt, nhanh chóng dừng lại ở nơi cuối con đường.
Phía trên tấm rèm vải có treo một tấm biển đề: Tề? Quỷ Hành cư.
Lâm Túc hơi híp mắt lại: "Chữ này mà cũng dám dùng."
Chữ đó được viết theo lối bí văn trong Đạo giáo, chính là tên huý của Thiên Quyền, ngôi sao thứ tư trong Bắc Đẩu Thất Tinh, tức Huyền Minh Văn Khúc Tinh Quân.
Phía sau rèm bỗng chợt vang lên một giọng nói vô cùng lạnh lẽo.
"Cậu cũng khá đấy."
Tấm rèm được vén lên, lộ ra khuôn mặt của một người đàn ông trung niên. Trên khuôn mặt u ám ấy có những nốt đồi mồi, gương mặt cúi thấp xuống giống như một con diều hâu, tỏa ra một cảm giác khiến người ta lạnh gáy: "Thế mà vẫn còn nguyên tay chân cơ à... Ngày sinh tháng đẻ của cậu là giả nhỉ."
Gã ta nhìn Lâm Túc chằm chằm: "Ồ, còn trẻ mà đã mưu tính thế rồi!"
Capreolus, Lâm Túc: "..."
Tầm bậy tầm bạ, rõ ràng anh trong sạch không tì vết mà.