Tinh tế trên từng đường dao, không buông tha bất kỳ một thớ thịt nào, đồng thời không có lấy một động tác dư thừa.
"..."
Lâm Túc hỏi: [Cậu biết sự khác biệt giữa tôi và Bào Đinh là gì không?]
Capreolus bịt lỗ tai lại theo bản năng, trực giác của nó mách bảo anh chắc chắn sẽ không nói lời gì tử tế. Nhưng giọng nói kia vẫn len lỏi chui vào trong tai của nó.
[Bào Đinh mổ bò, còn tôi, chính là bò.]
[...] A a a a.
...
Buổi chiều, cảnh sát đột nhiên đến trường học.
Đến vào đúng lúc đang trong giờ học. Đám học sinh ai nấy cũng đều nhao nhao chen lấn đến cạnh cửa sổ, tranh nhau nhìn xuống phía dưới.
"Trời má, cảnh sát đến kìa!"
"Nghiêm trọng đến thế cơ à? Đến để điều tra chuyện nuôi tiểu quỷ đúng không? Bùi Cận sẽ không bị dẫn đi đó chứ."
Chỗ ngồi của Lâm Túc ở ngay cạnh cửa sổ, tạm thời cũng bị đám bạn cùng lớp chiếm cứ.
Anh dựa vào bên cạnh, nghịch điện thoại di động.
"Ai tố cáo thế?"
Trần Hữu cũng chen lấn đến, đứng ở bên cạnh Lâm Túc, kích động nói: "Tôi tin tưởng Bùi Thần. Mạng xã hội là nơi không có pháp luật gì cả, nên để cho cảnh sát điều tra xem là ai đã tung tin đồn! Lâm Túc, anh có đang nghe không đó?"
Lâm Túc hạ mắt xuống, điện thoại di động bỗng vang lên một tiếng "xẹt" như bị điện giật, ánh sáng từ màn hình phản chiếu qua đôi mắt của anh.
Anh "ừm" một tiếng rồi ngước mắt lên, nhếch môi.
"Đúng là nên điều tra một chút."
Lá bùa làm nhiễu sóng từ trường đã bị anh tiêu hủy.
Lâm Túc bình tĩnh lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ kiêu ngạo: "Chỉ dùng bùa chú trung cấp thôi à, tưởng tôi chết rồi chắc."
Capreolus lên tiếng nhắc nhở: [Nếu như ngày sinh của cậu là thật, vậy thì chắc chắn bây giờ cậu đã chết rồi.]
"..." Lâm Túc nhớ ra chút chuyện vặt này, khẽ nghiêng đầu.
"Còn lại giao hết cho cảnh sát đi."
...
Sau tiết bốn, trời bắt đầu mưa lất phất.
Những áng mây nhuộm ráng hoàng hôn xếp thành từng tầng ở phía chân trời, nhìn qua hệt như sắp sa xuống cả sân tập vậy.
Đột nhiên, trên sân tập xảy ra một vụ hỗn loạn.
Trong phòng học, có người đứng bật dậy quan sát, sau đó quay ngoắt lại hô lên: "Má nó, có người bị bắt đi kìa!"
Cả phòng học bỗng chốc như nổ tung: "Ai thế? Bùi Cận sao?"
"Không phải Bùi Cận, mà là một người khác!"
"Hả? Ai vậy?"
"Nhìn kìa! Mau đăng lên diễn đàn Tieba đi!"
Ngay lập tức, trong lớp học đã có người nhanh tay gõ điện thoại lan truyền tin: "Là bạn học cùng lớp của Bùi Thần, tên là Vi Đống! Trước đó sóng ở trường bị nhiễu, bây giờ cảnh sát mới tra ra được địa chỉ IP, bài đăng ấy chính là do cậu ta làm!"
"Bài đăng kia của Bùi Thần không thấy đâu nữa rồi, bị xóa mất rồi!"
...
Dưới lầu, Vi Đống bị cảnh sát dẫn qua sân tập.
Ráng hoàng hôn khiến cho mọi thứ trở nên mờ mịt, những học sinh chạy đến hóng hớt kín cả ba tầng lầu, thầy cô giáo không thể cản nổi. Xung quanh bàn tán ầm ĩ hết cả lên, cực kỳ giống với cảnh tượng lúc ban sáng khi mọi người xúm lại xem Bùi Cận trở về.
Nhưng giờ đây, tất cả ánh nhìn lại hoàn toàn bất đồng.