Ở trên diễn đàn Tieba, có thêm một vài tài khoản tự xưng là bạn học cùng lớp của Bùi Cận thêm mắm dặm muối, chỉ sợ chuyện không to thêm.
[Tôi đã nói là cậu ta chẳng hề sạch sẽ gì từ lâu rồi mà. Bọng mắt đen sì, nhìn thôi cũng đủ biết là biết quỷ nhập vào người rồi!]
[Làm tôi cũng bị ảnh hưởng theo, trước đó thành tích của tôi tốt lắm đó...]
Mãi đến lúc nghỉ trưa, câu chuyện vẫn chưa kết thúc.
Trên sân thượng của tòa lớp 11, Lâm Túc nhìn Bùi Cận đứng ở trước mặt.
Trường học đã loạn lên suốt một ngày, nhân vật chính trong câu chuyện đó lại chẳng hề lo âu hay sợ hãi như người ngoài tưởng tượng.
Những cú sốc liên tiếp và sự sụp đổ của tam quan khiến cậu ta thoát khỏi vẻ non nớt chỉ trong vài ngày, giữa chân mày đã lộ ra vẻ chững chạc hơn. Nếu nhìn kỹ, còn lờ mờ hiện lên sự tin tưởng.
"Tiếp theo nên làm gì bây giờ?"
Cậu ta đã hoàn toàn tin rằng Lâm Túc có tài khác hẳn so với người bình thường. Tiếp theo sẽ là vẽ bùa, làm phép hay là trừ tà?
Lâm Túc mở miệng: "Đương nhiên là báo cảnh sát rồi."
"..." Bùi Cận: "Hả?"
Lâm Túc rất thông thạo luật điều tra hình sự: "Căn cứ vào điều 246, khoản 1 của Luật Hình sự quy định: Cố ý bịa đặt, lan truyền thông tin trên mạng làm ảnh hưởng đến danh dự của người khác, nếu tình tiết nghiêm trọng thì sẽ bị truy tố về tội "bịa đặt vu khống người khác" đấy."
"Đối phương tất nhiên là đã được cấu thành tội nhục mạ người khác rồi."
Lâm Túc tắt điện thoại di động, hướng dẫn cậu ta một cách vô cùng trôi chảy: "Mau chụp lại ảnh màn hình để lưu lại chứng cứ, tới chiều thì xin nghỉ để đến đồn cảnh sát xin lập hồ sơ vụ án đi."
Người trước mặt im lặng mất mười giây.
Sau đó, Bùi Cận gật đầu: "Được."
...
Bùi Cận đáp lời xong thì quay về.
Trên sân thượng trống trải, một vầng hào quang sáng lên: [Chúng ta nên làm gì bây giờ?]
Vừa rồi, Lâm Túc bảo Bùi Cận báo cảnh sát, nhưng đó là cách giải quyết của xã hội pháp trị. Về phần thiên sư ở đằng sau tấm màn, tất nhiên Lâm Túc đã có cách để giải quyết hắn ta.
Capreolus vô cùng chắc chắn.
Lâm Túc nghịch điện thoại di động: [Đương nhiên cũng phải tố giác rồi.]
[?]
[Không phải có một Hiệp hội Giám sát Thiên sư hay sao, chúng ta cần gì phải tốn công tốn sức, giao cho bọn họ là xong rồi.]
Một lát sau, anh đã báo cáo xong.
Rời khỏi trang chính, lại nhớ đến tấm ảnh chụp màn hình trên diễn đàn, đầu ngón tay của Lâm Túc nhấn vào mấy chữ "Tề? (Quỷ Hành) cư" mờ nhạt kia, khóe miệng khẽ cong lên.
"Hóa ra là ở đây..."
Trước khi kẻ kia bị bắt, cứ để hắn ta thu hoạch thêm một đợt sóng niệm lực nữa đi.
Xung quanh im lặng một lúc rồi mới có tiếng phát ra: [Cậu giống như một vị thần bếp thời cổ đại vậy.]
Lâm Túc liếc mắt.
[Bào Đinh.] (1)
(1) Bào Đinh là một đầu bếp huyền thoại trong sách Trang Tử, nổi tiếng với kỹ năng mổ bò cực kỳ điêu luyện. Tên ông thường được dùng để ví người có tay nghề cao, làm việc thuần thục như nghệ thuật, hiểu rõ quy luật bên trong của sự việc.