- 🏠 Home
- Bách Hợp
- HE
- Mênh Mang
- Chương 48
Mênh Mang
Chương 48
Tề Miên liếc xéo, tay làm động tác "bắt chước" rồi nhướng mày với Trần Phiêu Phiêu.
Quả không hổ danh là "bà tám" chính hiệu, cứ cho cô nàng một cái bục là có thể diễn nguyên cả vở kịch.
Lần đầu tiên Trần Phiêu Phiêu cảm thấy mình đã nghĩ quá đơn giản, cứ tưởng Tề Miên sẽ không chấp nhận được chuyện mình "cong", ai ngờ cô nàng lại âm thầm thu thập nhiều thông tin đến vậy, còn phân tích cho mình nữa chứ.
Càng nghe càng im lặng, Trần Phiêu Phiêu đứng đực ra đó, tay vẫn cầm cây lau nhà, còn mời người ta uống trà sữa nữa à?
...
Tề Miên chưa từng thấy Trần Phiêu Phiêu lạnh lùng như vậy, ngẩng đầu đưa miếng chân gà cay cho cô bạn: "Ăn không?"
Trần Phiêu Phiêu lắc đầu, tiếp tục lau nhà.
Tề Miên cắn một miếng, xuýt xoa, nước mắt lưng tròng đảm bảo: "Yên tâm, tôi nhất định sẽ giữ bí mật giúp cậu, miệng tôi kín như bưng."
Cái gọi là "miệng kín như bưng" của Tề Miên, có nghĩa là không công khai rêu rao khắp nơi, nhưng tối hôm đó thì kể cho Vương Tinh.
Vương Tinh học chung lớp trọng tài bóng rổ với Lão Hải, hai đứa thân nhau nên lại kể cho Lão Hải.
Lão Hải không nhịn được đến tận phòng ký túc, ngay trong thang máy đã nhắn tin cho Tiểu Mã và Thang.
Lúc Đào Tẩm về phòng, ba người Hải Mã Thể đã ngồi dàn hàng ngang, chuẩn bị "tra khảo".
"Tách." Tiểu Mã bật đèn bàn sạc, chiếu thẳng vào Đào Tẩm.
Hôm đó Đào Tẩm không có tiết học, đi hoạt động câu lạc bộ, mặc hai áo ba lỗ chồng lên nhau, một đen một trắng, rồi một chiếc váy dài màu xám, kiểu dáng thoải mái, đi giày cao đến đến mắt cá chân, rất sang chảnh.
"Chà," Tiểu Mã cười toe toét, biểu cảm hời hợt như chiếc mặt nạ dịu dàng, "Người đẹp vạn người mê đã trở lại."
Giọng nói thật đáng sợ.
Đào Tẩm liếc, nhìn hai tên đàn em còn lại: "Có chuyện gì?"
Đây mới là giọng nói thật sự dịu dàng, nhẹ nhàng đẩy câu hỏi trở lại.
"Hôm nay phòng chúng ta nhận được tin tức, có nghĩa vụ, cần thiết, nghiêm túc, cẩn thận, kịp thời thông báo cho cậu, đồng chí Đào Tẩm." Lão Hải dùng giọng điệu phát thanh, cuốn sách chuyên ngành biến thành micro.
Đào Tẩm đặt túi xuống, thấy ghế của mình bị chiếm dụng, bèn quay người dựa vào mép bàn, cầm lấy chiếc cốc bên cạnh, uống một ngụm: "Mời tổ chức báo cáo."
Thường là muốn mua chung món đồ lớn nào đó, hoặc muốn tổ chức đi chơi.
Thang Tử nhìn từ trên xuống dưới, nhìn dáng người, nhìn biểu cảm, nhìn ngón tay, thật rất quyến rũ.
"Trần Phiêu Phiêu thích cậu." Tiểu Mã nói.
Đào Tẩm dừng động tác uống nước.
"Trần Phiêu Phiêu thích cậu." Lão Hải nhấn mạnh lần hai.
Lông mi Đào Tẩm rũ xuống khẽ động.
"Trần Phiêu Phiêu thích cậu." Thang Tử lặp lại lần thứ ba.
Đào Tẩm nhẹ nhàng thở ra một hơi, đặt cốc nước xuống, ngẩng đầu nhìn chúng bạn: "Ai nói?"
Giọng nói rất nhẹ, nhưng tay chống vào mép bàn, cổ tay hơi hạ, tạo chút áp lực.
"Thật không phải người," Tiểu Mã giơ lòng bàn tay lên, nói nhỏ với Lão Hải, "Xong rồi bé Phiêu của tôi."
Giống như những lần người khác tỏ tình trước đây, không có phản ứng, còn tưởng có quan hệ tốt với Trần Phiêu Phiêu, lần này sẽ khác.
"Không khéo, ý tôi là không khéo thôi nhé, con bé đấy là rô bốt không chừng?" Thang Tử nhíu mày, mắt sáng rực, quay sang thì thầm với Tiểu Mã.
"AI thì có, chương trình máy tính ấy." Tiểu Mã cũng quay sang, gật đầu lia lịa với cô bạn.
Hai đứa nắm tay, xoa xoa mấy ngón tay vào nhau.
"Ai phán thế?" Màn kịch nhỏ kết thúc, Đào Tẩm lại hỏi lần nữa, mím môi.
Tiểu Mã chớp chớp mắt, nheo mắt lại dò xét biểu cảm của cô bạn, đưa ngón trỏ ra chỉ: "Ơ kìa? Cậu cười à?"
Đào Tẩm nhướng mày, nhìn lại, mặt tỉnh bơ.
Thôi được, nhìn nhầm.
Lão Hải vẫn là người giải đáp thắc mắc: "Trần Phiêu Phiêu nói."
Đào Tẩm há hốc mồm, rồi ngậm lại, im lặng vài giây, lên tiếng: "Sao tụi cậu biết?"
"Con bé nói với Tề Miên, Tề Miên nói với Vương Tinh, Vương Tinh nói với tôi, tôi nói với Tiểu Mã, Tiểu Mã nói với cậu." Lão Hải thuật lại đường dây buôn dưa lê.
- 🏠 Home
- Bách Hợp
- HE
- Mênh Mang
- Chương 48