Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mênh Mang

Chương 47

« Chương TrướcChương Tiếp »
Phiêu Phiêu chớp mắt, giọng nhỏ nhẹ: "Sao chị lại thấy ảnh trên vòng bạn bè của em?"

Hai đứa có kết bạn với nhau đâu.

Tim cô thắt lại, không lẽ là như cô đang nghĩ sao?

"À, Tẩm Bảo xem, em ngồi đằng sau nên thấy, còn phóng to lên ngắm nữa cơ, đẹp dã man. Chị kết mấy chị chạy xe phân khối lớn lắm." Tiểu Mã xuýt xoa.

"Ừm..." Phiêu Phiêu rất muốn hỏi, Tiểu Mã nói đẹp, vậy Đào Tẩm nói gì? Nhưng cô lại cảm thấy, cố tình hỏi như vậy thì quá lộ liễu, không ổn lắm.

Không thắng nổi sự tò mò trong lòng, cô mím môi cười, dịu dàng hỏi Tiểu Mã: "Chị Đào Tẩm cũng xem rồi à? Chị ấy cũng thấy đẹp không?"

Tiểu Mã thật thà, nhíu mày nhớ lại: "Chị nói đẹp, cậu ấy không nói gì, hình như cười một cái."

Rồi sau đó nói muốn ăn dưa hấu.

Trần Phiêu Phiêu không được ăn dưa hấu, nhưng cô cảm thấy, dưa hấu hôm nay chắc chắn rất ngọt.

Chia tay Tiểu Mã, lại đợi thang máy một lúc, thong thả về phòng, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn.

Thay chiếc váy toàn mùi rượu, Phiêu Phiêu ngồi chải tóc, lại cầm điện thoại lên xem nhóm chat, mọi người đã đến đông đủ, đang chuyển tiền ăn. Phiêu Phiêu cũng chuyển phần của mình cho Cao Cao, còn ngọt ngào nói chị vất vả quá vì tổ chức hoạt động.

Rồi cô đặt điện thoại xuống, ngón trỏ gõ gõ lên mặt bàn, suy nghĩ.

Sự phóng khoáng của Lạc Sơ ảnh hưởng đến cô, có lẽ, việc Đào Tẩm xem ảnh của Lạc Sơ đã thúc đẩy cô.

Hoặc cũng có thể, là tin nhắn Đào Tẩm rủ cô đi tắm dù biết cô les, đã cổ vũ cô.

Chú cáo nhỏ muốn giăng lưới.

Chuông tắt đèn kí túc xá vang lên, An Nhiên tắt đèn lớn trước, chỉ còn lại mấy chiếc đèn bàn nhỏ, ánh sáng dịu dàng giao nhau trên nền gạch, giống như những bí mật mà các cô gái chỉ chia sẻ vào ban đêm.

Trần Phiêu Phiêu kéo ghế ra giữa phòng, như thể hạ quyết tâm, ngẩng đầu nhìn Tề Miên: "Miên Miên."

"Hả?"

Đi thẳng vào vấn đề. Không tìm An Nhiên hay lo lắng, không tìm La Nguyệt mọt sách, mà tìm Tề Miên, đứa mê buôn chuyện nhất, miệng rộng nhất.

"Tôi có chuyện hơi khó nói, không biết tâm sự với ai, có thể nói với cậu được không?" Trần Phiêu Phiêu nhỏ nhẹ hỏi.

"Hả?" Tề Miên hiếm khi thấy Trần Phiêu Phiêu biểu cảm như vậy, ngẩn người một lúc, kéo ghế lại ngồi cạnh cô: "Sao thế? Nói đi đừng sợ."

Động tác bóp chân gà cay của Tề Miên cũng chậm lại.

Phiêu Phiêu thở dài, suy nghĩ một chút, cuối cùng lên tiếng: "Thực ra, tôi les."

"Tôi thích Đào Tẩm."

Tề Miên há hốc mồm, chân gà cay rơi xuống đất.

Trần Phiêu Phiêu đưa tay ra, đỡ lấy cằm Tề Miên, nâng lên một chút, giúp bạn ngậm miệng lại.

Sau đó cô nhìn xuống đất, rút khăn giấy, cúi người gói miếng chân gà cay, ném vào thùng rác, rồi lấy cây lau nhà ra lau.

Năm, bốn, ba, hai, một.

Cho Tề Miên thời gian để tiêu hóa thông tin.

Tay Tề Miên khẽ động đậy, Trần Phiêu Phiêu biết tỏng cô bạn muốn lấy điện thoại.

Mấy người lắm chuyện thường thế, vừa hóng được chuyện hay ho là phải chia sẻ ngay cho bõ ghét. Nếu không được "buôn dưa lê", khác gì công cốc.

Tề Miên quay người đi lấy khăn ướt, tỉ mỉ lau tay, mắt liếc xéo Trần Phiêu Phiêu vài lần, rồi gãi mũi: "À này, Vương Lệ Ảnh ở tầng 5 cũng thích Đào Tẩm, cậu biết không?"

"Hả?"

Trần Phiêu Phiêu hơi bất ngờ.

Tề Miên hơi khom người, hạ giọng xuống, an ủi Trần Phiêu Phiêu theo cách của riêng mình: "Cậu xinh hơn cô ta nhiều, có gì phải xoắn."

Chuyện này...

Trần Phiêu Phiêu hơi ngượng ngùng vuốt tóc mái, cô đâu có ý định cạnh tranh.

"Vương Lệ Ảnh phiền lắm, tôi với cô ta học chung lớp tự chọn, cô ta chẳng học hành gì, suốt ngày buôn chuyện với đứa bạn thân, toàn mấy chuyện kiểu hôm nay nhắn tin cho Đào Tẩm, chị ấy trả lời bằng icon này này. Trời ơi, rồi cô bạn thân cũng kể lể Đào Tẩm từng mời cô ta uống trà sữa ở cổng trường."

"Tôi thấy cô bạn thân của cô ta chắc cũng thích Đào Tẩm, mà Vương Lệ Ảnh chẳng hay biết gì."
« Chương TrướcChương Tiếp »