- 🏠 Home
- Bách Hợp
- HE
- Mênh Mang
- Chương 42
Mênh Mang
Chương 42
Váy đen liền thân, không quá nhiều vải nhưng cũng không phải kiểu gợi cảm, kiểu dáng đơn giản, chỉ có chiếc nơ đen phía sau. Cô mang đôi dép tông có thiết kế bất đối xứng, trông không quá trang trọng, tóc vẫn được sấy xoăn bồng bềnh ở phòng tắm.
Không trang điểm, cô không giỏi lắm, nhưng làn da trắng như tuyết là vũ khí tốt nhất của cô, đặc biệt là khi kết hợp với váy đen, rất thu hút ánh nhìn.
"Oa, mèo hoang gợi cảm." Tề Miên lại béo lên, nhưng vẫn đang ăn snack.
Cô nàng nặn mụn trên mặt, ánh mắt ghen tị lướt trên cánh tay Trần Phiêu Phiêu.
Ôi mẹ ơi, trắng như ngọc vậy. Thật sự phải thốt lên mẹ ơi, mẹ người ta đẻ kiểu gì thế này.
"Đi bar à?" Tề Miên uống một ngụm trà sữa, "Tối có về không? Nhớ cẩn thận nhé, nếu không về được thì báo với bọn tôi một tiếng."
"Biết rồi, cảm ơn Miên Miên." Trần Phiêu Phiêu mỉm cười nhẹ với cô bạn.
Thực ra cô không nghĩ đến chuyện không về ký túc xá, họ sẽ đến quán bar của bạn Cao Cao, không giống những quán bar thông thường, nó nằm trong một con hẻm khá hẻo lánh, ngày thường rất yên tĩnh, chỉ có "người trong giới" tụ tập.
Các quán bar thông thường thường chỉ đông vui sau 11-12 giờ đêm, còn quán bar này mở cửa từ rất sớm, Cao Cao cũng đã bàn bạc với mọi người, cố gắng quay lại trước giờ giới nghiêm.
Các thành viên trong nhóm hẹn nhau ở cổng trường, đủ người rồi mới cùng đi. Trần Phiêu Phiêu nhìn lướt qua, có khoảng năm sáu người, ba người trong số đó rõ ràng là lesbian, để tóc đuôi sói hoặc cắt sát, những người còn lại đứng bên cạnh, có người đeo kính trông rất ra dáng sinh viên, với khuôn mặt điển hình của những người thường xuyên ở thư viện.
Cao Cao mua một củ khoai lang nướng, vẫy tay với Trần Phiêu Phiêu, vài người đang trò chuyện nhìn về phía cô.
Trần Phiêu Phiêu chào hỏi mọi người, Cao Cao nhìn lướt qua: "Gần hai xe rồi, chúng ta đi trước nhé?"
"Được." Mọi người gật đầu.
Quán bar có tên "Cá Voi", biển hiệu màu xanh nhạt, nằm trong con hẻm cũ kỹ, khá nghệ thuật nhưng cũng lạc lõng. Cửa kính không dán gì, chỉ có tiếng nhạc rock thỉnh thoảng lọt ra từ khe cửa.
Trần Phiêu Phiêu nhìn cái tên này, nghĩ đến một người.
Quán không lớn, có hai tầng, tầng một gần sân khấu có ba bốn bàn ai cũng là con gái, ăn mặc khá hợp thời, thấy có người vào thì nhìn lướt qua rồi lại quay sang uống rượu.
Nhìn là biết dân chơi, không giống họ, nhìn là biết sinh viên.
Cao Cao dẫn họ lên tầng hai, đi ngang qua nhân viên phục vụ, chào hỏi thân mật. Tầng hai lại khác, nhạc Anh lời trầm, không có mấy bóng đèn, cửa sổ bằng gỗ chạm khắc, ánh đèn đường cũ từ ngoài hẻm hắt vào qua khung cửa, cùng với ánh trăng, mang theo nét xưa cũ của Trung Hoa, tranh giành sự chú ý với không khí Anh Quốc trong bài hát.
Họ ngồi xuống sô pha dài hình vòng cung, trước mặt là bàn dài màu đen, Cao Cao gọi đồ uống, đĩa hoa quả và đồ ăn nhẹ cho mọi người, rồi đặt túi xuống, vừa đợi vừa trò chuyện.
Vài người bạn mới quen không cần giới thiệu, chỉ cần đối chiếu ID trong nhóm là đã trò chuyện rôm rả.
Trần Phiêu Phiêu ngồi cạnh Cao Cao, thỉnh thoảng nói chuyện với đối phương, thi thoảng lại uống vài ngụm rượu.
Bên kia bắt đầu lắc xí ngầu, Trần Phiêu Phiêu chơi hai ván, nói vài lời thật thật giả giả, cảm thấy hơi mệt, lại rụt về bên cạnh Cao Cao, cầm ly thủy tinh Chivas ngẩn người.
Trên khăn giấy cũng có logo hình cá voi, cô đưa ngón trỏ ra, lần theo từng nét vẽ.
Cao Cao đột nhiên "hửm?" một tiếng nhìn vào điện thoại.
Trần Phiêu Phiêu hỏi: "Sao vậy?"
"Đào Tẩm tìm chị." Cao Cao nhìn vào giao diện WeChat cười.
Cảm giác chùng xuống, như viên đá bị ném vào rượu.
"Chị ấy... tìm chị?" Trần Phiêu Phiêu mím môi, đầu lưỡi liếʍ môi trên, hỏi nhỏ.
"Ừ, hỏi sao không có ai ở ký túc xá, muốn rủ đi tắm."
Viên đá bị ném vào rượu đã chìm xuống đáy, lạnh lẽo, dường như còn va vào thành ly.
- 🏠 Home
- Bách Hợp
- HE
- Mênh Mang
- Chương 42