Các bạn cùng phòng của cô về quê hết, giường cũng trống.
Cô bé như con cáo nhỏ vểnh tai lên, mắt chớp chớp liên tục, Đào Tẩm nhìn thấy tất cả những biểu cảm đó, cô khẽ cười.
"Chắc là sẽ nghiêm ngặt hơn mọi khi đấy."
Vì là dịp lễ, cô quản lý sẽ kiểm tra rất kỹ xem có nam nữ ở chung phòng không, nhưng Đào Tẩm chỉ cười mỉm, không nói rõ.
"Dạ." Trần Phiêu Phiêu lại xoay xoay chai rượu.
Cô còn định nói gì đó thì Đào Tẩm lên tiếng, nhẹ nhàng hỏi: "Em thật sự không muốn đến ở chỗ chị sao?"
Trần Phiêu Phiêu quay đầu lại, Đào Tẩm chống cằm, khóe môi khẽ cong lên, lại cười.
"Em không nên nghĩ là chị không có thuê nhà bên ngoài chứ."
Đặc biệt là sau khi em vừa mới ở nhờ.
Qua vài lần tiếp xúc, cô có thể đoán được những suy nghĩ của cô em này. Trần Phiêu Phiêu rất dễ đoán, giống như một chú rùa nhỏ trong bể cá, sáng ăn chiều ngủ, chậm chạp lười biếng nhưng luôn kiên định.
Trần Phiêu Phiêu bật cười, ôm đầu gối, vùi mặt vào cánh tay: "Em có nghĩ đến, nhưng không tiện lắm."
Hai người mới quen nhau chưa lâu, hơn nữa không phải cô đến ở nhờ mà là bà của cô, còn phải ngại hơn.
Đào Tẩm không nói gì, cúi đầu lấy điện thoại ra, lạch cạch gõ chữ rồi đưa cho cô bé xem.
"Em đâu có phải người ngại ngùng như vậy."
Giống như câu nói trước đó trong ký túc xá.
Lần đó vì có người khác nên không tiện nói chuyện, còn lần này...
Đào Tẩm nhắc lại chuyện cũ, có vẻ là do hứng thú, cũng có vẻ như đang nhắc nhở Trần Phiêu Phiêu rằng mối quan hệ của họ không chỉ dừng lại ở đó, họ đã từng có bí mật "lén nhắn tin" với nhau.
Trần Phiêu Phiêu thấy lòng mình mềm nhũn, cô nhìn Đào Tẩm với ánh mắt chân thành chưa từng có, giọng khàn khàn: "Nhà chị bình thường cũng không có ai ở, đúng không?"
Đào Tẩm biết rõ, khẽ nhếch mép cười, gật đầu: "Ừ."
"Dịp lễ chị cũng không ở, để không cũng phí." Trần Phiêu Phiêu cắn môi.
Đào Tẩm không nhịn được cười, vẫn gật đầu: "Ừ."
Trần Phiêu Phiêu cũng không kìm được nữa, đỏ mặt vùi vào cánh tay, cười: "Cảm ơn chị."
"Không có gì."
Trần Phiêu Phiêu khác với tất cả những người mà Đào Tẩm từng gặp, người khác có thể sẽ biết ơn, sẽ cảm động, ít nhất cũng sẽ trịnh trọng cảm ơn.
Còn "cảm ơn" của Trần Phiêu Phiêu thì nói rất nhỏ, như sợ Đào Tẩm nghe thấy.
Cô không kìm được, đưa tay xoa đầu Trần Phiêu Phiêu: "Đi thôi, về nhà nào."
Trần Phiêu Phiêu đứng dậy, nhận lấy chai rượu từ Đào Tẩm cùng với túi nilon bỏ vào thùng rác, sau đó đứng chờ Đào Tẩm vào quán trả đĩa và thanh toán.
Khi Đào Tẩm ra ngoài, cúi đầu chỉnh lại chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, đứng dưới ánh trăng, xinh đẹp rạng ngời, không gì sánh được.
Trần Phiêu Phiêu nghĩ, mình thật sự đã gặp được một người tốt, nhưng chị lại quá tốt, tốt đến mức cô có chút ghen tị với chính mình.
Đào Tẩm ngẩng đầu, nhìn Trần Phiêu Phiêu đang đứng dưới bậc thềm, khẽ mỉm cười, rồi bước tới.
"Chị vừa gọi xe rồi, chắc là khi chúng ta ra đến nơi thì xe cũng đến." Cô nói.
"Vâng ạ." Trần Phiêu Phiêu gật đầu, ngoan ngoãn đi theo.
Ra khỏi con hẻm nhỏ, lại là khung cảnh nhộn nhịp đông người, dường như họ vừa bước ra khỏi một kết giới, đánh bại yêu ma quỷ quái, rồi lại thản nhiên trở về với cuộc sống bình thường, phồn hoa náo nhiệt.
Trần Phiêu Phiêu đột nhiên nói: "Thật ra bà ngoại em nấu ăn rất ngon, em thấy chị ăn lẩu cay được, ăn cay khá giỏi, nếu chị ăn được đồ ăn ở quê em thì em sẽ bảo bà nấu cho chị ăn."
"Được." Đào Tẩm đáp.
"Bà ngoại em có thói quen sinh hoạt rất tốt và em sẽ dọn dẹp sạch sẽ cho chị."
"Được."
"Bà ngoại em cũng rất đáng yêu, bà còn hay hỏi em, Phiêu Phiêu ơi, cô diễn viên kia có phải ly hôn rồi không? Đáng lý nên ly hôn từ lâu rồi, tên đàn ông đó không xứng chút nào."
Trần Phiêu Phiêu vừa nói vừa cười khúc khích.
Đào Tẩm nhìn Trần Phiêu Phiêu: "Bà ngoại em còn đu idol à?"