Chương 27

Một giọng nói quen thuộc, Đào Tẩm khựng lại, cúi người nhìn xuống qua khe hở của tay vịn cầu thang, lờ mờ nhìn thấy Trần Phiêu Phiêu ngồi trên bậc thang 10 tầng phía dưới, quay lưng về phía mình đang nghịch điện thoại.

Đào Tẩm nhíu mày, cô bé vừa tắm xong, mặc váy ngủ, cứ thế ngồi trên nền xi măng lạnh lẽo đông người qua lại? Cũng không có lót một tờ giấy hay gì cả.

Bóng lưng của Trần Phiêu Phiêu không có động tĩnh, cũng giống như bản thân cô bé rất khó nhìn ra cảm xúc, chỉ là đôi vai gầy gò khép chặt lại, dưới ánh đèn mờ ảo như đang diễn một vở kịch câm.

Đào Tẩm bỗng nhiên nghĩ, đèn đã tắt, em ấy đang cầm điện thoại nhắn tin cho ai vậy nhỉ? Mà còn không tiện nhắn trong ký túc xá, phải trốn trong cái cầu thang ngột ngạt này, thậm chí còn không để ý chỗ ngồi có sạch sẽ hay không.

Vô thức liếc nhìn điện thoại của mình, màn hình đen thui, không có bất kỳ động tĩnh gì.

Đào Tẩm tựa vào lan can nhìn xuống, một lúc lâu không nhúc nhích.

Nhìn Trần Phiêu Phiêu cầm điện thoại tìm kiếm một lúc, rồi mở WeChat, lại tắt đi, nhìn chằm chằm vào cửa sổ hẹp của hành lang ngẩn người, sau đó cô bé vén mái tóc ướt đẫm mồ hôi sang một bên, quay lại khung chat WeChat, gõ lạch cạch.

Có vẻ như đã xóa đi, có lẽ sợ giọng điệu không được tốt, chuyển sang ghi âm, nhấn nút thoại, đưa đáy điện thoại lên gần miệng.

"Dì ơi... Ừm, con vừa xem qua các khách sạn gần trường, hết phòng cả rồi, hơn nữa, ừm, chỗ xa hơn thì còn, nhưng mà khá đắt, với lại xa như vậy, bà ngoại ở cũng không tiện. Dì đặt vé cho bà ngoại chưa ạ? Hay là..."

Trần Phiêu Phiêu dừng lại, tay ấn chặt vào màn hình, ba giây sau trượt lên, hủy đoạn ghi âm đó.

Đào Tẩm nhíu mày, chưa kịp phân tích ý nghĩa trong lời nói của Trần Phiêu Phiêu, đã bị sự vấp váp và do dự hiếm hoi của Trần Phiêu Phiêu làm cho phân tâm. Trần Phiêu Phiêu là một người "mặt dày", không quan tâm bị Đào Tẩm vạch trần hết lần này đến lần khác, cũng không để ý việc lộ ra những mánh khóe nhỏ của mình, ngay cả trong buổi phỏng vấn nhập học, cô bé cũng rất tự tin và hoạt ngôn.

Đào Tẩm chưa bao giờ thấy Trần Phiêu Phiêu như thế này.

Trần Phiêu Phiêu thở ra một hơi cẩn thận, đứng dậy đi đến trước cửa sổ. Cửa sổ hành lang đã cũ kỹ, chỉ có thể mở hé một khe nhỏ bằng hai ngón tay, Trần Phiêu Phiêu đứng trước khe hở đó đón gió, l*иg ngực mỏng manh phập phồng, sau đó cúi đầu, dùng ngón trỏ lau lớp bụi dưới đáy cửa sổ.

Một lớp bụi dày đặc, quẹt một đường ngang, đầu ngón tay đã đen kịt.

Đào Tẩm mím môi, kìm nén hơi thở, đợi Trần Phiêu Phiêu rời khỏi cầu thang mới quay người lại, khuỷu tay chống lên tay vịn, cũng nhìn về phía bệ cửa sổ tầng của mình.

Đợi vài phút, đèn cảm ứng tắt rồi lại sáng, Đào Tẩm mới xuống lầu, đến tầng 9, đẩy cửa lối thoát hiểm ra, hành lang sáng sủa và náo nhiệt như một thế giới khác so với cầu thang bộ tối tăm. Những chủ nhân tương lai của thời đại có một khuôn mặt tràn đầy sức sống tuổi trẻ, họ bê bàn ra hành lang không tắt đèn để vẽ vời, làm bài tập, vừa tiết kiệm điện đèn ngủ, vừa có thể chia sẻ vài miếng ô mai cay với mấy phòng bên cạnh.

Có một đàn em quen biết Đào Tẩm chào cô: "Chị Đào Tẩm, chị đến tìm ai ạ?"

"Ừm."

"Chị ăn ô mai cay không?"

"Không ăn đâu." Đào Tẩm khẽ cười, vẫy tay.

Quẹo qua góc là đến phòng ký túc xá của Trần Phiêu Phiêu, 0908, Tề Miên vừa mới lấy nước nóng từ phòng nước nóng về, gặp Đào Tẩm thì vui mừng khôn xiết, nhiệt tình đẩy cửa: "Phiêu Phiêu, chị Đào Tẩm đến tìm cậu này."

Trần Phiêu Phiêu từ trên ghế ngó ra, nhìn thấy chìa khóa trên tay Trần Phiêu Phiêu, mỉm cười dịu dàng, đưa tay ra: "Cảm ơn chị."

Đào Tẩm nhìn cô bé không rời mắt, bàn tay đưa ra trắng nõn như ngọc, không một hạt bụi, váy ngủ đã thay một chiếc khác, bộ đồ vừa đánh bài bị vứt vào thùng quần áo bẩn, nhăn nhúm.