Chương 25

"Ghế của cậu được bọn chị dùng rồi," cô chăm chú nhìn vào các quân bài, thuận miệng nói, "Hay là cậu lên giường đợi một lát?"

Trần Phiêu Phiêu dừng động tác, nghiêng người hỏi: "Chị có cần dùng ghế không?"

Đào Tẩm mỉm cười, lắc đầu: "Em cứ chơi đi."

Sau đó, cô lau mái tóc ướt đẫm, mang theo hơi nước thoang thoảng đến bên bàn, dựa lưng vào mép bàn, cầm điện thoại trả lời tin nhắn.

Trần Phiêu Phiêu lại nhìn một cái, rồi quay lại tiếp tục chơi mạt chược.

Nghe thấy phía sau có tiếng "cạch" đặt điện thoại xuống, sau đó mùi sữa tắm quen thuộc bay tới, bóng dáng dịu dàng đổ lên bàn bài, Đào Tẩm đứng bên cạnh cô.

"Chị có biết xem không?" Trần Phiêu Phiêu ngẩng đầu nhìn Đào Tẩm, nhẹ nhàng hỏi.

Đào Tẩm đưa tay đặt lên lưng ghế, lắc đầu: "Không biết."

"Ồ."

"Đến lượt ra bài rồi." Đào Tẩm nhẹ nhàng nhắc nhở.

Lão Hải đối diện chống má nhìn hai người họ.

Trần Phiêu Phiêu đánh ra một quân "ba vạn", Thang Tử vui vẻ đưa tay ra đè lên: "Pong!"

Tiểu Mã bị chặn hai lần liên tiếp, không bốc được bài, có chút không vui, bĩu môi nói: "Đào Tẩm, cậu đừng đứng nữa."

"Sao vậy?" Đào Tẩm hỏi.

"Cậu đứng nhìn bài của bốn chúng tôi, có ai như cậu không?"

"Tôi lại không biết chơi." Đào Tẩm nghiêng đầu, hơi vô tội, nhìn chút thì có sao đâu?

"Cậu có biết hay không," Tiểu Mã bốc một quân bài, "cũng không phải là phe của Phiêu Phiêu sao? Không thể nhìn bài của người khác."

Thang Tử kinh ngạc: "Hả? Cậu ấy đâu có chơi."

Có ai gây sự như vậy không?

"Ghế của cậu ấy đã xuống sân rồi." Tiểu Mã kẹp quân bài vào giữa, nối liền, hài lòng.

Cả trên bàn lẫn dưới bàn im bặt.

Lão Hải thấy không ổn, đưa cốc nước bên cạnh qua: "Tẩm, giúp tôi rót ít nước nhé, cảm ơn."

"Được."

Đào Tẩm cúi xuống trước máy lọc nước, Trần Phiêu Phiêu nhận được một tin nhắn WeChat, cô mở ra xem, là Tề Miên gửi, nói La Nguyệt vừa về, mình vào rồi, bảo Trần Phiêu Phiêu cứ chơi vui.

Trần Phiêu Phiêu trả lời: "Được."

Vừa gửi đi, nghe thấy Đào Tẩm hỏi: "Em có muốn uống nước không?"

"Em không mang cốc." Trần Phiêu Phiêu lắc đầu.

Đào Tẩm đưa qua một chiếc cốc, vặn nắp lỏng ra, đặt bên tay phải Trần Phiêu Phiêu.

"Cảm ơn." Trần Phiêu Phiêu cầm lên uống, giống như lúc ở nhà Đào Tẩm, cốc nước có mùi thơm thoang thoảng từ khóe môi đối phương.

Chơi thêm hai ván, Đào Tẩm đứng hơi mỏi, bèn sang phòng ngủ bên cạnh mượn chiếc ghế đẩu, ngồi giữa Trần Phiêu Phiêu và Tiểu Mã, dựa vào xem Tiểu Mã đánh bài một lúc.

Tiểu Mã đánh bài đang vào tay, cũng chẳng ngại bạn xem bài, tranh thủ lúc chờ đến lượt, Tiểu Mã đưa tay vuốt nhẹ lên má Đào Tẩm: "Dạo này cậu đắp mặt nạ gì thế? Da lại trắng lên rồi."

"Có thật không?" Đào Tẩm khẽ nhướng mày, "Vẫn là loại trước đây mua cùng cậu mà."

Đào Tẩm mỉm cười: "Chắc do đi ngủ sớm."

Trần Phiêu Phiêu im lặng chơi bài, lại có ảo tưởng khó tả. Cô muốn ấn Đào Tẩn lên bàn, cẩn thận chạm vào mặt đối phương, lướt từ lông mày đến khoé môi rồi cắn phập vào cằm. Nghe thấy đối phương nhăn mặt, rít lên.

"Bốp." Trần Phiêu Phiêu nhanh tay giật lại quân bài nhị điều mà Lão Hải vừa đánh ra: "Ù rồi nhé."

"Nhanh thế," Lão Hải than thở, "Ù thường thôi à? Có được nhân đôi không đấy?"

"Ù nhỏ thôi." Trần Phiêu Phiêu vừa nói vừa đưa tay ra sau túm lấy mái tóc đang xõa, buộc gọn thành đuôi ngựa, xoắn vài vòng cho mát rồi lại thả ra.

Cô nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ bên cạnh, Đào Tẩm dịu dàng hỏi: "Em có muốn mặc áo phông không?"

"Hửm?" Trần Phiêu Phiêu nghiêng đầu nhìn Đào Tẩm.

"Lấy bài hay làm gì đó sẽ thoải mái hơn."

Váy hai dây của Trần Phiêu Phiêu hơi rộng, cô lại có làn da trắng nõn, nên mỗi khi cử động mạnh rất thu hút ánh nhìn. Làn da trắng mịn màng cùng những đường cong ẩn hiện tạo nên một sức hút khó cưỡng.

Tiểu Mã nghe thấy họ thì thầm, liếc nhìn Trần Phiêu Phiêu, thấy đúng là hơi hở hang thật, nhưng vẫn lên tiếng: "Cũng không sao đâu, toàn con gái với nhau cả."