Chương 29: Chúng Tôi Là Người Thân Của Cô Ấy 1

Trong mắt Cố Dự, sự ngạc nhiên càng rõ rệt hơn: [Trùng hợp vậy sao, mẹ với chị đã gặp chị ấy rồi à?]

Cố Yên Nhiên: [Chưa đâu, đợi ba đến rồi cả nhà sẽ cùng nhau đi qua gặp chị ấy.]

Cố Yên Nhiên: [À đúng rồi, mẹ bảo chị nhắn với em, chiều nay tan học thì đến thẳng bệnh viện nhé.]

Trên gương mặt Cố Dự thoáng chút dửng dưng: [Ồ, em biết rồi.]

Từ cách cậu trả lời, Cố Yên Nhiên dễ dàng nhận ra dường như cậu ta chẳng mấy để tâm đến chuyện tìm được người chị ruột này.

Ánh mắt cô ta khẽ lóe lên: [A Dự, hình như em không mấy vui vẻ về chuyện này thì phải?]

Cố Dự: [Cũng bình thường thôi, tự dưng lại xuất hiện một người chị, cảm giác rất kỳ lạ...]

Lông mi Cố Yên Nhiên khẽ run: [Không sao, sau này tiếp xúc rồi sẽ quen thôi. Chỉ là từ nay chị không còn là người chị gái duy nhất của em nữa rồi.]

Cố Dự cau mày: [Chị, chị nói gì vậy, chị mãi mãi là người chị duy nhất của em.]

Khóe môi Cố Yên Nhiên khẽ cong lên: [A Dự, em đừng nói lời này trước mặt ba mẹ, nếu không ba mẹ sẽ không vui đâu.]

Cố Dự: [Chị yên tâm, em biết chừng mực mà.]

Cố Yên Nhiên: [Ừ, em cứ học cho tốt, tan học nhớ tới đây nhé.]

Cố Dự: [Ok.]

...

Bên kia.

Lê Yến Kinh ôm thùng giấy trở về phòng bệnh.

Cậu đi đến trước tủ đầu giường rồi dừng lại, đặt thùng giấy trong tay lên trên.

Theo chỉ dẫn của Lê Chi, cậu xé lớp băng dán ở miệng thùng giấy ra.

Khi ánh mắt vừa rơi xuống hai chiếc hộp điện thoại bên trong thì khựng lại. Một chiếc chắc chắn là Lê Chi mua cho mình, vậy thì chiếc kia dĩ nhiên là dành cho cậu.

Chỉ là cậu không ngờ Lê Chi lại mua cho mình một chiếc điện thoại đắt đến vậy.

Cậu vốn tưởng rằng cô chỉ tiện thể nhớ tới mình, tùy tiện mua một cái máy giá rẻ, miễn dùng được là được rồi.

“Còn ngẩn người gì đó, mau bóc một cái cho mẹ trước đi.”

Lê Yến Kinh hoàn hồn, khẽ dạ một tiếng, lấy một hộp điện thoại ra, xé lớp tem ở mặt sau, mở nắp rồi lấy chiếc máy mới tinh đưa cho Lê Chi.

Lê Chi đưa tay nhận lấy, gỡ bỏ lớp giấy dán trên màn hình rồi bật nguồn lên.

Sau khi cài đặt xong, cô lại giúp cậu tải mấy ứng dụng cần thiết, kết nối với WiFi trong phòng bệnh rồi đưa điện thoại lại cho Lê Yến Kinh, nói: “Đây, từ giờ đây là điện thoại của con, cứ từ từ mà nghịch cho quen.”

Cô ngừng một chút, bỗng nhớ ra điều gì, lại nói tiếp: “Đợi mẹ xuất viện rồi sẽ dẫn con đi làm thẻ sim.”

Lê Yến Kinh gật đầu, trước tiên đưa cho cô chiếc điện thoại còn lại đã mở hộp, sau đó mới nhận lấy cái của mình.

“Con tự ra sofa ngồi mà chơi.” Lê Chi nhận lấy máy kia, cũng bật nguồn, cài đặt xong xuôi thì tháo sim từ điện thoại cũ lắp vào.

Sau khi tải hết những ứng dụng cần dùng, cô mở WeChat, vừa vào đã thấy Chu Tiễn gửi tin nhắn cho mình cách đó một phút: [Lê đại sư, trưa nay mọi người ăn gì vậy?]

Những ngón tay trắng như ngọc của Lê Chi nhanh chóng gõ trên màn hình, trả lời: [Chưa biết, lát nữa đặt đồ ăn ngoài rồi tính.]

Chu Tiễn: [Đặt đồ ăn ngoài có gì ngon đâu. Tôi biết một chỗ nấu món ăn gia đình rất ngon, tôi có WeChat của ông chủ, có thể nhờ họ mang tới. Nếu cô muốn ăn thì tôi đặt luôn cho cả hai luôn.]

Lê Chi nhướng mày: [Có thực đơn không?]

Chu Tiễn: [Đợi chút, tôi hỏi ông chủ gửi cho.]

Lê Chi: [Được.]

Chưa đầy một phút sau, Chu Tiễn đã gửi ảnh chụp thực đơn qua.

Lê Chi lập tức mở ảnh ra, phóng to để xem kỹ.