Sáng hôm sau.
Lê Chi từ từ tỉnh dậy, ngáp một cái, quay đầu nhìn Lê Yến Kinh đang nằm cạnh. Thấy cậu đã thức dậy, cô đưa tay xoa đầu cậu bé rồi nhẹ giọng chào:
“Buổi sáng tốt lành, con trai.”
Lê Yến Kinh khẽ dạ một tiếng, vừa mới ngồi dậy đã nghe thấy bên giường kế vang lên một giọng nam: “Lê đại sư, chào buổi sáng!”
Bàn tay đang vén chăn của cậu bé khẽ khựng lại, biết đó là người đàn ông bị gãy chân vừa chuyển vào ở giường bên cạnh hôm qua. Cậu ngẩng đầu nhìn mẹ: “Chú ấy đang gọi mẹ à?”
Lê Chi gật đầu: “Đúng vậy, chứ không lẽ gọi con?”
Lê Yến Kinh nhíu mày: “Mẹ quen chú ấy à?”
“Quen.” Lê Chi đáp.
“Quen kiểu gì? Sao con chưa từng gặp chú ấy?” Lê Yến Kinh hỏi tiếp.
“Quen qua buổi livestream hôm qua, người có nickname ‘Cam Bự’ đó.” Lê Chi giải thích.
Đến lúc này Lê Yến Kinh mới hiểu ra. Không ngờ lại trùng hợp đến mức phân vào cùng một phòng bệnh, cậu cũng không hỏi thêm gì nữa, liền vén chăn xuống giường.
Cậu đi đôi dép lê của người lớn hơi rộng, trước tiên chỉnh giường bệnh lại, sau đó lấy khăn mặt từ túi trên tủ đầu giường ra, chuẩn bị đi làm ướt để lau mặt cho mẹ.
“Lê đại sư, đây là con trai cô hay là ông bố thế? Cái giọng chất vấn nghe như phụ huynh vậy.” Giường bên cạnh lại lần nữa vang lên tiếng trêu chọc của Chu Tiễn.
Đương nhiên Lê Yến Kinh nghe rõ, bước chân khựng lại một chút rồi lại tiếp tục đi vào nhà vệ sinh.
Lê Chi thản nhiên đáp: “Con trai kiểu bố, biết chưa.”
Chu Tiễn cười: “Chà, tôi đây là lần đầu tiên thấy đó. Nhìn con trai cô có vẻ chín chắn ghê.”
Lê Chi: “Chín chắn gì chứ, thằng bé chỉ là thông minh hơn mấy đứa trẻ bình thường thôi.”
Chu Tiễn gật đầu: “Lê đại sư, đúng là cô sinh ra con cũng không giống người thường. À, tôi có thể kéo rèm ra được không?”
“Được.” Lê Chi đáp.
Chu Tiễn đưa tay kéo rèm ra, liền thấy cậu bé vừa từ nhà vệ sinh bước ra, trên tay cầm khăn ướt đi tới. Cậu bé đẹp như tượng tạc, nước da trắng hồng, ngũ quan tinh xảo.
Không cần tưởng tượng cũng biết lớn lên chắc chắn sẽ khiến không biết bao nhiêu cô gái “rụng tim”.
Chu Tiễn nhìn kỹ một hồi, thốt lên: “Lê đại sư, con trai cô chẳng giống cô chút nào.”
Lê Chi nhận lấy khăn mặt mà Lê Yến Kinh đưa, vừa lau mặt vừa nói: “Con trai giống bố.”
Vừa dứt lời, cửa phòng bệnh bỗng vang lên tiếng gõ.
Chu Tiễn vươn cổ nhìn ra cửa, nghĩ tới chuyện anh trai bảo sáng nay sẽ tới thăm mình. Anh ta cầm điện thoại xem tin nhắn anh trai mới gửi cách đây một phút, liền gọi lớn: “Anh! Vào đi, cửa không khóa!”
Ngay sau đó, cửa phòng bị đẩy ra, một người đàn ông trẻ tuổi, ngoại hình điển trai bước vào.
Anh ta mặc một bộ vest màu xám chì, ngũ quan sắc nét, sống mũi cao thẳng, đeo một cặp kính gọng vàng, toát lên vẻ điềm đạm, chín chắn, cả người đầy khí chất nho nhã, trầm ổn.
Ánh mắt Lê Chi lướt qua anh ta, khẽ nhướng mày, dường như phát hiện điều gì đó.
Người đàn ông cũng nhận ra ánh mắt của cô liền quay sang nhìn lại, sau đó đảo mắt nhìn sang cậu bé đang đứng bên giường cô.
Chu Tiễn phá tan sự im lặng kỳ lạ này, giơ tay chỉ về phía Lê Chi: “Anh à, để em giới thiệu với anh một chút, đây là Lê đại sư.”
Anh ta nói xong, lại quay sang nói với Lê Chi: “Lê đại sư, đây là anh trai tôi, tên là Chu Độ.”
Chu Tiễn ngừng lại một chút, giống như nhớ ra điều gì, vội vàng bổ sung: “À đúng rồi, Lê đại sư, tôi còn chưa giới thiệu tên mình, tôi là Chu Tiễn.”