Chương 11: Đầu Óc Thông Minh Ra 1

Ngủ Sớm Dậy Sớm: [@Bé Gấu Coco, địa chỉ căn nhà cô thuê ở đâu vậy? Nói ra để những ai định thuê nhà quanh khu đó còn né cái căn nhà ma ám này.]

Bé Gấu Coco thấy bình luận nhắc đến mình, liền nói ra địa chỉ căn nhà.

Vận Vận: [Trời đất ơi, cùng thành phố với tôi luôn đó, khu chung cư đó ở gần ngay chỗ tôi! Mà đúng là một năm trước ở đó xảy ra một vụ án mạng, nghe nói là bị theo dõi về tận nhà rồi bị đâm chết...]

Nhớ Nhung Là Một Loại Bệnh: [Vậy đã bắt được hung thủ chưa?]

Vận Vận: [Cái đó thì tôi không biết, tôi cũng chỉ nghe người ta nói lại thôi.]

“Nếu đã bị bắt rồi thì hồn ma đó cũng sẽ không còn ở lại đó nữa đâu.” Lê Chi nói.

Bé Gấu Coco cảm thấy đồng cảm cho người phụ nữ bị hại, muốn giúp cô ấy tìm ra hung thủ: “Lê đại sư, vậy cô có thể xem giúp xem hung thủ hiện đang ở đâu không? Tôi có thể tặng cho cô thêm một Nốt Nhạc số 1 nữa.”

“Không cần tặng thêm đâu, hung thủ là một người phụ nữ, chẳng qua đã giả dạng thành đàn ông, đây cũng là lý do tại sao cảnh sát mãi không tìm được cô ta.” Lê Chi nói tiếp: “Bé Gấu Coco, lát nữa cô cứ liên hệ với cảnh sát địa phương, nói manh mối này cho họ là được, họ sẽ sớm tìm ra thôi.”

Bé Gấu Coco kích động gật đầu: “Vâng, tôi biết rồi. Cảm ơn Lê đại sư!”

“Không có gì.” Lê Chi vẫy tay chào rồi ngắt kết nối.

Cô nhìn thời gian ở góc trên bên trái màn hình rồi lại nhìn đứa con trai bên giường đang “đói bụng chờ ăn”. “Đúng giờ rồi, streamer xin kết thúc buổi livestream tại đây.”

Cậu Bé Bọt Biển: [Đừng mà, Lê đại sư, tôi vẫn còn muốn xem cô bói nữa mà!]

Vận Vận: [Mới đó mà dừng livestream sớm vậy à? Lê đại sư phát thêm một lát nữa đi, tôi muốn xem một quẻ!]

“Ai muốn tìm tôi xem bói thì ngày mai đến nhé, streamer đói rồi, phải đi ăn cơm đây.” Lê Chi nói.

Nhớ Nhung Là Một Loại Bệnh: [Streamer ơi, cô có thể vừa ăn cơm vừa livestream mà, chúng tôi không ngại đâu.]

Nhóc Con: [Streamer ơi, làm thêm chút đi, khó khăn lắm tôi mới tìm được một kênh livestream đúng gu như này đấy!]

Lê Chi lắc đầu: “Không được đâu, streamer cũng là người, cũng cần nghỉ ngơi. Ai thích tôi thì có thể nhấn nút theo dõi nhé. Hẹn gặp lại mọi người vào ngày mai.”

Nói xong, cô liền giơ tay tắt livestream.

Lê Chi thoát khỏi Douyin, quay đầu nhìn về phía Lê Yến Kinh đang ngồi trước giường, mở miệng nói: “Mẹ làm việc xong rồi, con muốn ăn gì để mẹ đặt đồ ăn luôn?”

Lê Yến Kinh nhìn cô với ánh mắt dò xét. Tuy cậu không nhìn thấy nội dung bình luận trên điện thoại nhưng từ lời Lê Chi nói, cậu có cảm giác như thật sự mẹ không lừa người ta: “Mẹ thật sự biết xem bói à?”

Lê Chi nhướng mày: “Chứ sao nữa, con có biết nãy giờ mẹ livestream nửa tiếng đã kiếm được bao nhiêu tiền không?”

“Bao nhiêu tiền?” Lê Yến Kinh hỏi.

“Trừ đi 50% hoa hồng của nền tảng, mẹ kiếm được hai nghìn rưỡi.” Lê Chi nói.

Lê Yến Kinh không hiểu nổi: “Nhưng mẹ biết xem bói cho người ta từ khi nào vậy? Sao con lại không biết gì cả?”

Cậu dừng một chút, tiếp tục nói: “Nếu mẹ thật sự biết xem bói, lại có thể dựa vào đó kiếm được nhiều tiền như vậy, sao trước đây mẹ lại... như vậy...”

Lê Chi: “Như vậy là như nào, con nói rõ ràng mẹ nghe xem.”

Lê Yến Kinh cắn môi: “Thì là... cứ ba ngày hai bữa lại đổi việc một lần, không có tiền thì lại muốn dẫn con đi ăn vạ...”

Lê Chi xoa xoa cái cổ mỏi nhừ: “Đó là vì trước đây mẹ chưa nghĩ đến việc livestream xem bói để kiếm tiền mà.”

“Thế sao bây giờ mẹ đột nhiên nghĩ ra?” Lê Yến Kinh lại hỏi.

“À, chẳng phải là bị đυ.ng xe, bị chấn động não nên đầu óc thông minh ra thôi.” Lê Chi đáp tỉnh bơ.

Lê Yến Kinh: “...”

Nhưng nghĩ lại thì... đúng là chẳng có lời giải thích nào hợp lý hơn cả.