Thạch Giảo Giảo nhắm nghiền mắt, ra vẻ anh dũng hy sinh, nhưng thực tế ngay cả việc khóc cô cũng kiểm soát để không chảy nước mũi.
Hàng mi chớp liên hồi kết hợp với những ngón tay khẽ run rẩy, trông vừa thê mỹ vừa cố chấp: "Chết trong tay anh, dù sao cũng tốt hơn là sống trong sự hổ thẹn thế này."
Cả căn phòng đều bị diễn xuất của cô làm cho kinh ngạc và khuất phục, từng người một đứng há hốc mồm nhìn sự việc diễn biến.
Nói thật, phim truyền hình cũng không dám diễn như vậy.
Phim truyền hình không dám, nhưng Thạch Giảo Giảo dám.
Cô vốn là một tác giả tiểu thuyết, chuyên viết truyện ngược luyến cẩu huyết.
Thế giới này đều do chính tay cô tạo ra, không có nỗi buồn nào cô không thể diễn, không có bản nhạc nào không thể gϊếŧ chết Chopin.
Đương nhiên cô cũng không thực sự tìm đến cái chết.
Thấy Trác Ôn Thư đã bị diễn xuất của mình làm cho choáng váng, cô vội vàng nhân cơ hội thoát khỏi tay anh, ngồi xổm xuống móc trong túi ra một tấm thẻ, vừa lau nước mắt vừa nhét vào tay Trác Ôn Thư.
Cô nghẹn ngào nói: "Đây là... là tiền em tích cóp bấy nhiêu năm... chờ anh ra... tặng anh."
Thạch Giảo Giảo dường như cuối cùng cũng không kìm được nữa, cô suy sụp ngồi xổm xuống đất khóc òa lên.
Cô đáng thương đưa những ngón tay đầy vết trầy xước và máu bẩn, túm lấy ống quần Trác Ôn Thư, ngẩng đầu tìm được góc bốn mươi lăm độ trông thật thê lương, một tay thầm véo đùi, nước mắt mặc sức tuôn chảy.
Cô vừa khóc vừa nói: "Mật khẩu là... ngày anh vào trong đó..."
Toàn bộ đều là bịa đặt, mật khẩu là ngày sinh của cái thân thể này. Còn ngày anh vào tù thì cô lúc đầu căn bản không hề viết, quỷ mới biết!
Đây là thẻ phụ của lão cha cô, Thạch Duyệt Thành, hạn mức mấy trăm nghìn. Cô dám chắc Trác Ôn Thư không thể nào muốn, nên mới lấy ra để giả vờ tạo hình tượng người si tình.
Màn kịch này diễn vô cùng chân thực và trôi chảy. Vốn dĩ cổ bị bóp vẫn còn đau, nên khi khóc lên thì xé lòng, không chút giả dối.
Mấy người đàn ông khác trong phòng mắt đều đỏ hoe vì cô diễn. Chỉ có Trác Ôn Thư là mặt càng lúc càng u ám.
Ai ngờ Thạch Giảo Giảo càng làm như vậy, Trác Ôn Thư lại càng nhớ đến chuyện trước khi cô vu oan cho anh.
Khi đó, Thạch Giảo Giảo lén lút gặp anh trong trại tạm giam, cô khóc lóc thảm thiết, lấy cái ơn từng đưa mẹ anh đi bệnh viện cứu mạng ra uy hϊếp và đe dọa, bắt anh phải nhận tội thay cô.
Năm năm, hủy hoại tuổi thanh xuân của anh, sự ngây thơ của tuổi thiếu niên.
Khi đó đâu chỉ là khóc? Lúc ấy cô còn dập đầu, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, mặt mũi méo mó, khiến anh chỉ trong một đêm đã nhìn thấu tất cả những xấu xa của nhân gian.