Chương 5: Em làm mất mẹ của chúng ta rồi

"A!" Thạch Giảo Giảo kêu lên một tiếng ngắn ngủi đầy kinh hãi, nước mắt lập tức tuôn rơi.

Lần trước cô cũng bị bóp cổ chết ở đây!

Sao cứ phải bóp cổ mãi vậy, không thể đổi kiểu chết khác sao!

"Mẹ tôi đâu?" Người đàn ông bóp cổ cô, lần này cuối cùng cũng không siết chặt đến chết, để lại cho Thạch Giảo Giảo một khe hở đủ để thở.

"Em, em không biết..." Thạch Giảo Giảo khó khăn nói.

Cô nhất định phải nói không biết, vì theo cốt truyện, lúc này Trác Ôn Thư đã biết mẹ mình ở đâu rồi.

Lần trước Thạch Giảo Giảo nói biết, sau đó chưa kịp nói gì đã bị bóp chết. Bởi vì mẹ của Trác Ôn Thư ở đó sống không tốt, biết mà không nói thì càng đáng chết hơn.

"Không... biết... hả..." Trác Ôn Thư nghiến từng chữ một qua kẽ răng, giọng nói ngập tràn căm hận và mùi máu tanh.

"Em không... không cố ý." Thạch Giảo Giảo vội vàng bổ sung thêm, cô nắm lấy tay Trác Ôn Thư nói: "Ôn Thư, anh buông em ra trước được không, nghe em giải thích đã."

Trác Ôn Thư im lặng một lát, rồi thật sự nới lỏng lực tay.

Thạch Giảo Giảo liền tiến lên một bước, nhón chân, mạnh dạn ôm lấy cổ anh, sau đó bắt đầu màn trình diễn đỉnh cao mà cô đã luyện tập trước gương trong không gian hệ thống.

"Ôn Thư, em xin lỗi, em xin lỗi! Em đáng chết, em có tội!" Cô vừa nói vừa không chút xót xa cho bản thân, giơ tay lên "chát chát" tự tát mình hai cái. Nước mắt lã chã rơi vì đau, nhưng dù sao vẫn tốt hơn là chết.

Cô gào khóc thảm thiết, đau đớn đến tột cùng: "Em làm mất mẹ của chúng ta rồi... hức hức hức..."

"Em đã cho người trông chừng, nhưng bà ấy biến mất rồi... Em vẫn luôn tìm kiếm, luôn tìm kiếm, không ngừng nghỉ." Thạch Giảo Giảo nói, cả người chui vào lòng Trác Ôn Thư, mặc cho anh bóp đến mức xương bả vai như muốn nát ra, cô cũng không buông tay: "Em nhớ anh lắm Ôn Thư, em sợ hãi lắm, cuối cùng anh cũng trở về rồi, chúng ta có thể cùng nhau tìm mẹ..."

Thạch Giảo Giảo đã thử mọi cách, dù là quỳ gối cầu xin, hay lạnh lùng đối phó, hoặc trực tiếp bỏ chạy, đều vô dụng, lần nào cũng chết chắc.

Lần này cô chuẩn bị chơi lớn... tự mình xông pha.

Những lời nói nhảm nhí của Thạch Giảo Giảo không thể khiến Trác Ôn Thư động lòng, nhưng cái ôm đột ngột của cô lại khiến anh sửng sốt trong chốc lát.

Màn đêm đen tối đã che đi biểu cảm của anh rất tốt, sự kinh ngạc chỉ thoáng qua.

Trác Ôn Thư không chút thương tiếc giật Thạch Giảo Giảo ra khỏi người mình, quăng cô xuống đất như quăng một chiếc giẻ lau.

Thạch Giảo Giảo kêu khẽ vì đầu gối và tay bị những viên đá nhỏ li ti trên mặt đất làm xước, đau điếng.

Trác Ôn Thư lại từ từ bước thêm hai bước về phía cô, dừng lại trước mặt cô.

"Năm đó cô đẩy tội lỗi lên người tôi, dùng mẹ tôi uy hϊếp tôi, tôi ngồi tù thay cô năm năm. Cô hứa sẽ chăm sóc bà ấy, nhưng lại làm mất bà ấy." Trác Ôn Thư hít sâu một hơi, từng lời từng chữ như nện vào đầu Thạch Giảo Giảo: "Tôi hận không thể gϊếŧ chết cô ngay bây giờ."

Thạch Giảo Giảo rụt người lại, phát ra tiếng nức nở nhỏ xíu. Cô biết Trác Ôn Thư nói gϊếŧ chết cô không phải là nói đùa, anh thực sự sẽ gϊếŧ cô. Cô đã chết mấy lần rồi, dù có thể đọc lại file để làm lại từ đầu, nhưng cảm giác chết chóc là có thật và đáng sợ.

"Năm năm." Trác Ôn Thư cười khẩy một tiếng: "Bây giờ cô được nhà họ Thạch nhận về, trở thành tiểu thư nhà giàu, sắp gả cho thanh niên tài tuấn xuất sắc nhất thành phố Vân Sơn... Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy? Hả?"

Giọng Trác Ôn Thư rất nhẹ, nhưng lại khiến người nghe rợn tóc gáy: "Tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô đâu, cô cứ chờ xem."

"Ôn Thư..." Thạch Giảo Giảo run rẩy gọi một tiếng, toàn thân run rẩy chờ đợi hành động tiếp theo của Trác Ôn Thư. Nhưng cô run rẩy chờ một lúc, lại nghe thấy tiếng bước chân rời đi.