Chương 4: Nhớ lại tình tiết truyện

Phía sau không còn ai đuổi theo, Thạch Giảo Giảo vội vã chạy theo bước chân người phía trước. Khăn voan đã rơi mất, váy cưới cũng dính bẩn lăn lóc trên đất, lớp trang điểm cũng đã trôi, trông cô như Lọ Lem bị hoàng tử vứt bỏ khỏi vũ hội khi kim đồng hồ chỉ đúng mười hai giờ.

Người đàn ông phía trước im lặng đi về phía con đường nhỏ vắng vẻ, càng đi càng tối. Trên đường có những viên đá nhỏ li ti, Thạch Giảo Giảo nghiến răng ken két nhưng không dám lên tiếng, sợ rằng lỡ không cẩn thận chọc giận người phía trước, anh lại gϊếŧ cô và cô lại phải bắt đầu lại từ đầu.

Chết ba lần, cuối cùng cô cũng nhớ ra một vài tình tiết.

Đây là một cuốn tiểu thuyết cô đã viết cách đây vài năm, tên là... là... là cái quỷ gì cô vẫn chưa nhớ ra!

Cô là một tác giả tiểu thuyết mạng, chuyên viết truyện ngược luyến cẩu huyết và rất năng suất, mỗi năm viết hàng triệu chữ, ai mà nhớ nổi mình đã viết những thứ quỷ quái gì.

Nói ra thì đây là một câu chuyện buồn.

Một ngày nọ, cô làm đổ "nước hạnh phúc béo phì" (nước ngọt) lên bàn phím, không may bị điện giật, thế là bị trói buộc với cái gọi là Hệ thống Oán niệm Độc giả.

Hệ thống nói rằng cô phải hóa giải oán niệm của nhân vật thảm nhất trong tác phẩm của mình thì mới có thể trở về.

Khổ thân cô là người viết truyện ngược, dưới ngòi bút của cô không biết bao nhiêu nhân vật thê thảm đến mức mẹ cũng không nhận. Sau khi thử đi thử lại mà chết cũng không về được, cô đành chấp nhận số phận.

Mặc dù cô không nhớ tên cuốn tiểu thuyết này, nhưng dù sao cũng là do chính tay cô viết, nên cũng nhớ ra được một vài tình tiết.

Mục tiêu nhiệm vụ của cô chính là người đàn ông phía trước, vừa mới ra tù hôm nay, tên là Trác Ôn Thư, là hàng xóm cũ của nhân vật mà cô đang xuyên vào.

Cụ thể về ân oán tình thù... lúc viết cô chỉ lo cho sướиɠ tay, ngược chỉ để ngược, toàn là những lỗi logic khủng khϊếp!

Đại khái là, cơ thể này của cô đã hại người phía trước mất một con mắt, phải ngồi tù năm năm. Sau khi ra tù còn thuê sát thủ đánh người ta đến chết, nói là sẽ chăm sóc người mẹ bị bệnh Alzheimer của anh, nhưng lại làm mất bà ấy...

Nhớ lại những tình tiết này, Thạch Giảo Giảo chỉ muốn khóc. Phải dùng cái cơ thể của kẻ tội đồ này để hóa giải oán khí của Trác Ôn Thư, quả thực là một nhiệm vụ bất khả thi!

Sau khi xuyên không, cốt truyện cũng thay đổi theo cô. Các ô kỹ năng trong không gian hệ thống đều bị khóa xám xịt, nghĩa là cô không có bất kỳ kim bài nào, thậm chí hào quang của nữ phụ độc ác cũng biến mất.

Cô có thể bị gϊếŧ chết bất cứ lúc nào, và cái duy nhất có thể coi là "kim chỉ nam" là cô chết rồi có thể làm lại, không được thì chết tiếp, chết rồi lại quay lại...

Thạch Giảo Giảo đang dở khóc dở cười, đột nhiên lại bị bóp cổ, ấn vào bức tường bên cạnh.