Chương 24: Bạn gái hiếu thuận

Trác Ôn Thư thực sự có sát ý. Anh không nói thêm câu nào, cũng không cho Thạch Giảo Giảo có cơ hội nói gì.

Thạch Giảo Giảo từng lấy cả mạng sống ra để kiểm chứng, nên cho dù giọng điệu của anh lúc này nghe đáng sợ đến mức nào, chỉ cần vẫn còn là lời đe dọa... Thì tức là anh vẫn chưa thật sự muốn gϊếŧ cô

Cô rất biết điều, đầu vùi trong chăn gật lấy gật để, ráng phát ra vài tiếng “ừ ừ” cho có lệ.

Trác Ôn Thư buông tay ra.

Thạch Giảo Giảo ngồi dậy, thở hổn hển mấy hơi, lớp băng gạc trên đầu bị cọ rớt, dù không chảy máu nhưng vết thương hiện rõ mồn một trên trán trắng mịn, nhìn vào cũng thấy giật mình.

Nếu là cô gái khác chắc đã khóc lóc om sòm rồi, nhưng Thạch Giảo Giảo chẳng thèm để ý, chỉ thử chạm nhẹ vào rồi “xì” một tiếng vì đau, sau đó tiếp tục đỡ Trác Ôn Thư nằm xuống giường.

Cô nói: “Em sẽ đi gọi tụi Béo.”

Sau khi mở cửa rời khỏi phòng bệnh, thực ra cô chỉ đi tìm y tá để băng lại vết thương.

Gọi người? Đừng mơ.

Gọi cả đám anh em chí cốt của anh đến, cô còn chỗ chen chân không? Trác Ôn Thư liệu có để cô “ra tay” chăm sóc nữa không?

Thạch Giảo Giảo băng lại vết thương xong, còn vòng ra ngoài dạo vài vòng, tiện thể mua ít đồ ăn vặt rồi mới quay lại phòng.

Vừa mở cửa bước vào đã đối mặt với ánh nhìn của Trác Ôn Thư. Cô không chút chột dạ, thản nhiên nói: “Em gọi rồi. Không có số của họ, nên em phải chạy tới tận cửa tiệm tìm. Mà hôm nay cửa tiệm đông khách quá...”

Trác Ôn Thư nhìn sắc mặt Thạch Giảo Giảo, mím môi, không biết nhớ tới chuyện gì, khẽ cười khẩy một tiếng rồi không hỏi gì thêm.

Hai người từng là hàng xóm.

Lúc đầu, Trác Ôn Thư không hiểu rõ con người Thạch Giảo Giảo, bị vẻ ngoài và vài chút ân cần vụn vặt của cô đánh lừa, đến cuối cùng thì ngã một cú thật đau.

Khi đó, người phụ nữ trước mặt luôn dùng dáng vẻ yếu đuối đáng thương để che đậy bản chất. Ngay cả lúc làm hại người khác, cũng phải gào khóc kêu oan trước, nói rằng mình không có lựa chọn nào khác.

Nhưng có lẽ vì năm năm sống trong hào môn quá sung sướиɠ, giờ đây cô vẫn xấu như trước, chỉ khác là chẳng buồn giấu giếm nữa. Sự tàn nhẫn của cô nay đã lộ rõ móng vuốt, không cần che đậy, diễn kịch cũng cẩu thả đến mức khiến người ta phát chán.

Cô hại anh thê thảm đến thế, vậy mà sau khi anh ra tù vẫn có thể thản nhiên dính lấy anh như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Trác Ôn Thư lúc này mới thấy mình thật sự đã quá coi thường sự vô sỉ của người phụ nữ này.

Anh lại còn tin cô sẽ thực sự đi báo tin cho mấy người anh em của anh...

Thạch Giảo Giảo thì không hề hay biết chuyện mình nói dối đã bị anh nhìn thấu từ đầu đến cuối.

Dù sao Trác Ôn Thư cũng không hỏi nữa, nên cô cũng không nhắc lại chuyện đó.

Trong thời gian anh nằm viện dưỡng thương, Thạch Giảo Giảo một tay chăm sóc anh, mọi việc đều tự mình làm, vừa bỏ tiền vừa bỏ công.

Người ngoài nhìn vào, thấy cô chẳng khác gì một người bạn gái hiền lành, hết lòng vì người yêu theo đúng tiêu chuẩn “hiếu thuận cấp độ 24/24”.

Mỗi trưa, Thạch Giảo Giảo đều dìu Trác Ôn Thư đi dạo vài vòng trong hành lang bệnh viện. Chân anh giờ đã hồi phục gần như hoàn toàn.

Hai người đi bên nhau, vai kề vai, thoạt nhìn đúng chuẩn “trai tài gái sắc”, dù không cười nói thắm thiết gì, nhưng bầu không khí lại hài hòa một cách lạ kỳ, thật sự giống như một cặp tình nhân đang yêu nhau say đắm.

Thế nhưng, các cô y tá ở trạm trực thì biết rõ vết sẹo trên trán Thạch Giảo Giảo là do “bạn trai” cô đánh, vết bầm xanh tím mãi không tan trên cổ là do “bạn trai” cô bóp.

Hơn nữa, ba ngày hai bữa cô lại tới chỗ y tá xử lý vết thương. Nhìn từ ngoài vào, ai cũng tưởng cô là kiểu gái nhà giàu xinh đẹp, yêu điên cuồng một tên cặn bã, bị đánh cũng vẫn cam tâm tình nguyện bám lấy không rời.

Nhưng sự thật là đa phần vết thương trên người Thạch Giảo Giảo đều do cô tự chuốc lấy. Đều là cô cố tình chọc Trác Ôn Thư, ép anh đến mức không nhịn nổi, trốn cũng không được, thì mới phát hoả mà ra tay để cô được “đau một chút cho nhớ đời”.

Tất nhiên, Thạch Giảo Giảo không phải kiểu người sinh ra đã thích bị ngược. Là vì một lần tình cờ truy cập vào hệ thống, cô phát hiện ra mỗi lần bị đánh, chỉ cần là vì chọc tức Trác Ôn Thư, đều có thể trừ được một chút điểm oán hận. Tuy rất ít, nhưng trong tình cảnh “không lối thoát” như hiện tại, muỗi cũng là thịt!

Hơn nữa, cô cứ liên tục khıêυ khí©h, liên tục thử thách ranh giới của anh. Mà ranh giới ấy, dần dà lại trở nên co giãn. Đến bây giờ, thỉnh thoảng cô còn tranh thủ lúc anh không để ý mà hôn trộm một cái lên má. Trác Ôn Thư cũng không còn phản ứng dữ dội như trước, chỉ sa sầm mặt nhìn cô chằm chằm, tay cũng chẳng buồn nhúc nhích.

Tất nhiên, Thạch Giảo Giảo cũng không phải dạng rảnh rỗi vô sự. Lịch sinh hoạt của Trác Ôn Thư rất đều đặn, ban đêm ngủ sớm, nên hễ anh ngủ là cô lại ra ngoài.

Cô đâu thể chỉ trông chờ vào việc bị anh đánh để trừ hết điểm oán hận, cô còn đang âm thầm lên kế hoạch lớn, chuẩn bị một cú “chốt hạ” thật gọn gàng.

Sáng hôm đó, Thạch Giảo Giảo đi bàn bạc chi tiết với người khác, nhưng vừa sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, quay lại bệnh viện thì Trác Ôn Thư đã biến mất!

Cô vội đến quầy y tá hỏi, mới biết anh đã tự làm thủ tục xuất viện, rồi không nghỉ ngơi gì mà lập tức tới tiệm xăm nhỏ kia. Kết quả, khi cô chạy tới đó hỏi thăm thì...

Trác Ôn Thư căn bản chưa từng quay lại!

“Ôn Thư sao lại phải nằm viện?” Béo nhíu mày: “Tôi thấy lạ là lâu vậy mà không có tin tức gì, rốt cuộc là bị làm sao vậy? Sao không ai nói gì với chúng tôi hết?”

Béo vừa nói vừa nhìn Thạch Giảo Giảo, giọng đã mang chút chất vấn.

Thạch Giảo Giảo chỉ khẽ nhướng mí mắt, không nói thẳng rằng cô cố tình không thông báo, mà xoay người đẩy trách nhiệm sang Trác Ôn Thư, vẻ mặt đầy khó xử: “Ôn Thư bảo... Sau khi ra tù không muốn làm phiền các anh nữa, nên không cho em báo.”

Thực tế thì sao?

Cô cầm chiếc điện thoại cũ rích của Trác Ôn Thư, một mực nói dối là làm mất rồi nên không đưa lại cho anh.