Nhưng mà... Phần thân trên còn có khoảng trống, phần dưới thì không.
Thạch Giảo Giảo cảm nhận rõ ràng cái thứ mềm mềm to to vẫn chưa kịp “thu quân về trại” của Trác Ôn Thư, đang... Dán sát vào người cô.
Tất nhiên, là nhân vật chính trong tình huống này, Trác Ôn Thư cũng lập tức phát hiện ra sự thật vô cùng đau đầu ấy.
Thạch Giảo Giảo thực sự không có chút tâm tư đen tối nào. Lưng cô đập vào tường vẫn còn ê ẩm, nhưng mà đây là lần đầu tiên trong đời cô tiếp xúc trực tiếp với “thứ đó”.
Cô không nhịn được nghĩ, cô chưa từng thiết lập kích thước cụ thể cho tên pháo hôi này. Chỉ biết trong tiểu thuyết, tiêu chuẩn quốc tế của nam chính là mười tám phân, hai tiếng một lần, một đêm ba hiệp đến sáng, tiêu chuẩn cơ bản của truyện ngôn tình mạng mà.
Thế nên cô thật lòng cảm thán: “Anh phát triển tốt ghê nha.”
Thật đấy, cô đâu có cài đặt gì đâu, vậy mà lại “hoành tráng” thế này. Quả là hiếm có khó tìm!
Trác Ôn Thư vốn đã cứng đờ người như khúc gỗ, nghe xong câu đó thì như bốc cháy tại chỗ. Trong lòng đã chất đầy căm hận, câu nói này như châm ngòi phá hủy lý trí của anh.
Không buồn chỉnh đốn “bảo bối”, anh vung tay bóp cổ Thạch Giảo Giảo lần nữa: “Cô dám liếc thêm cái nữa, tôi móc mắt cô ra!”
Thạch Giảo Giảo thầm rủa: “Mẹ kiếp, anh nghiện bóp cổ rồi à?”, nhưng ngoài mặt vẫn chớp mắt vô tội, lí nhí: “Em... Em không nhìn... Khụ khụ... Chỉ là cảm nhận được thôi...”
Sợ rằng Trác Ôn Thư lại nổi điên thật sự mà siết chết mình, Thạch Giảo Giảo lập tức rút tay ra, dứt khoát và dứt điểm, giúp anh chỉnh “bảo bối” về chỗ.
Nhưng làm xong, cô liền có cảm giác... Hình như cô vừa phạm phải một lỗi cực kỳ to lớn.
Không cho nhìn mà cô lại... Dám đυ.ng vào?
Quả nhiên, Trác Ôn Thư lập tức phát điên. Bàn tay anh siết chặt cổ cô, đến mức tầm mắt cô bắt đầu tối sầm lại.
Chẳng lẽ sắp chết nữa rồi sao?
Thạch Giảo Giảo không cam lòng. Nhìn thấy mọi thứ sắp đổ sông đổ biển, cô ôm lấy cánh tay của Trác Ôn Thư, rồi thò tay chọt liên tục vào vùng nhột dưới nách anh, quyết dụ anh buông tay trước rồi tính sau.
Cái trò bỉ ổi này, e là ngoài cô ra chẳng ai nghĩ ra được.
Quả nhiên, Trác Ôn Thư bị nhột, tay lỏng ra theo phản xạ.
Thạch Giảo Giảo vội cúi người né tránh, nhưng không lùi ra sau mà lại dán sát vào anh. Kết quả, Trác Ôn Thư dù muốn siết cũng chỉ đành bóp lấy phần sau cổ. Dù sao, với thể trạng hiện giờ, anh cũng chẳng còn đủ sức để bóp gãy cổ cô.
“Sao anh lại vô lý thế chứ... Khụ khụ...” Cô ho khẽ hai tiếng, quả nhiên bị anh bóp cổ từ phía sau. Nhưng chỉ cần không ngẩng đầu lên, thì cái mạng chó này... Anh cũng đừng hòng lấy được.
Thạch Giảo Giảo không dám ấn mạnh vào ngực anh, chỉ nhẹ nhàng dụi đầu vào đó, giọng nghèn nghẹn nói: “Anh đừng bóp cổ nữa mà... Anh đi tè xong đâu có rửa tay... Giờ dính hết lên người em rồi đó...”
Gương mặt Trác Ôn Thư đã vặn vẹo vì tức giận, Thạch Giảo Giảo vội vàng thương lượng: “Anh đừng kích động, anh... Nói lý một chút được không?”
Chờ một lúc, thấy Trác Ôn Thư không còn siết cổ nữa, cô mới ngẩng đầu, khẽ điều chỉnh tư thế để cả hai dễ chịu hơn. Cô nghiêng người tựa vào tường, vững vàng đỡ lấy anh.
Vừa mới ổn định xong, Trác Ôn Thư lại bùng nổ.
Giọng anh lạnh như tẩm kịch độc, từng chữ rót thẳng vào tai cô, chấn động đến tận màng nhĩ: “Cô - mẹ - nó - đang - tìm - chết - phải - không?”
Thạch Giảo Giảo lập tức giơ tay, ấn ngay vào điểm nhột dưới nách của anh.
Mặt Trác Ôn Thư lập tức biến thành cả một dải cầu vồng: đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím, nhưng thật sự không dám nhúc nhích.
Vì chỗ đó, anh không chịu nổi khi bị đυ.ng vào.
Cô vội la lên: “Anh đừng có vội bóp chết em! Nghe em nói đã!”
Trác Ôn Thư mắt đỏ rực, thở dốc, bật cười lạnh: “Muốn tôi tha cho cái mạng chó của cô? Sợ chết à?”
Thạch Giảo Giảo gật đầu rất đàng hoàng: “Sợ. Em không muốn chết. Em muốn ở bên anh.”
Trác Ôn Thư hơi nghiêng đầu, nét mặt tuấn tú chẳng thể che giấu sát khí trong mắt.
Môi anh đỏ như máu, khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhạt nhưng mang dáng vẻ như một ác quỷ vừa cắn chết người.
Thạch Giảo Giảo nuốt nước miếng, tiếp tục nói: “Gϊếŧ em cũng chẳng thay đổi được gì mà. Anh nghĩ đi, năm năm đó có thể quay lại không? Những gì anh đã chịu đựng, con mắt bị mù đó, tất cả đều không thể xem như chưa từng xảy ra...”
Trác Ôn Thư cười rộng hơn, để lộ hàm răng trắng toát đầy sát khí: “Vậy thì sao?”
Anh cười như vừa nghe thấy trò đùa lớn nhất thế gian: “Chính vì không thể xóa bỏ, chẳng thể bù đắp, nên tôi mới phải gϊếŧ cô để xả giận!”
Thạch Giảo Giảo vội lắc đầu liên tục: “Không, không đúng! Anh phải giữ mạng em lại.”
“Gϊếŧ em chỉ giải tỏa được nhất thời. Anh không bằng giữ em lại mà hành cho đã!”
Cô nói tiếp: “Em sẽ không phản kháng. Anh muốn em thế nào cũng được. Em làm trâu làm ngựa, chỉ xin anh đừng đuổi em đi... Chỉ cần anh có thể tiêu tan hận thù.”
[Anh hết hận thì tôi mới được siêu thoát chứ!]
Nụ cười trên mặt Trác Ôn Thư dần tan biến, ánh mắt sắc lạnh chăm chú nhìn cô, rõ ràng đang nghi ngờ: Con đàn bà độc ác này... Lại đang giở trò gì nữa đây?
“Thật mà. Chỉ cần anh không hận em nữa, cho em sống, em có thể làm bất cứ chuyện gì vì anh.”
Thạch Giảo Giảo liếʍ môi, dịu giọng dụ dỗ: “Huống hồ... Xả giận cũng đâu chỉ có mỗi cách gϊếŧ người đúng không?”
Trời cao chứng giám, câu này cô thực sự không có ý gì sâu xa cả.
Nhưng Trác Ôn Thư lại hiểu theo nghĩa hoàn toàn khác.
Anh nheo mắt nhìn cô, giọng đầy khinh bỉ và mỉa mai: “Chỉ bằng cô? Sau này đừng có mà lại gần tôi... Tôi thấy bẩn.”
Thạch Giảo Giảo cúi đầu nhìn lại mình.
Cô ăn mặc rất sạch sẽ mà. Nghĩ một lúc mới hiểu ra cái “bẩn” mà anh nói, không phải bẩn ngoài da, mà là...
Cô tức tối, phản bác: “Em vẫn còn là... Gái tân đó!”
Trác Ôn Thư cười khẩy: “Cô bẩn là ở chỗ tâm hồn.”
“Anh nhìn thấu em rồi à?”
Hai người trong tư thế như tình nhân ôm nhau mà cãi nhau, trông chẳng khác gì hai đứa trẻ mẫu giáo đang làm mình làm mẩy.
Thạch Giảo Giảo tặc lưỡi một tiếng: “Anh đã nhìn em cho đàng hoàng chưa, hiểu rõ em chưa? Biết linh hồn em bẩn à? Nhìn kỹ vào đi.”
[Linh hồn tôi mà là mẹ kế của anh đấy, liệu anh có nhìn ra nổi không?]
Trác Ôn Thư cũng nhận ra việc cãi nhau trong tư thế “ôm ôm ấp ấp” thế này thật quá ấu trĩ. Sắc mặt anh lập tức sa sầm, chẳng buồn đáp lời cô, chỉ có vẻ mặt mỗi lúc một khó coi hơn.
Thạch Giảo Giảo thấy anh lại không biết bị chạm trúng cái dây thần kinh nào sắp phát nổ, vội ngậm miệng, hắng giọng nói: “Về giường nằm đã...”
Trác Ôn Thư không đáp.
Thạch Giảo Giảo chủ động chui vào dưới cánh tay anh, đỡ anh đi về phía giường.
Tới cạnh giường, Thạch Giảo Giảo vừa khom người định vòng ra sau lưng anh để đỡ cho thuận tiện, chưa kịp ngẩng đầu thì sau gáy đã bị bàn tay to tóm chặt, mặt bị ấn thẳng xuống đệm giường.
Chăn gối bịt kín cả mũi lẫn miệng, cảm giác nghẹt thở quen thuộc lập tức ập đến, Thạch Giảo Giảo lại thấy cơn sợ chết ùa về.
Cô giơ tay chộp lấy Trác Ôn Thư, nhưng trong tư thế “chú đà điểu chui cát” này, hai cánh tay cô chỉ biết vùng vẫy vô ích.
Đúng lúc cô tưởng mình lại sắp “về chầu trời”, thì lực đạo trên tay Trác Ôn Thư bất ngờ thả lỏng, giọng nói nặng nề đầy đe dọa vang lên từ trên đầu: “Gọi cho tụi Béo. Không thì tôi bóp chết cô ngay tại đây.”