Chương 20: Không né

Thạch Giảo Giảo đặt cốc nước lên chiếc tủ nhỏ cạnh giường, rồi khẽ cong ngón trỏ lại, đưa lên miệng cắn nhẹ một cái.

Đây là thói quen mỗi khi cô chuẩn bị viết truyện ngược, tính sổ với con cún trong nhà, hoặc sắp sửa làm chuyện gì đó... Không mấy tốt đẹp.

Cô nhẹ nhàng cắn ngón tay trỏ, sau đó chống một tay bên gối của Trác Ôn Thư. Cô bất ngờ cúi người xuống, khoảng cách giữa hai người gần đến mức nghe được hơi thở.

Thạch Giảo Giảo không nhìn vào mắt anh, mà chăm chú dán mắt vào đôi môi anh, chậm rãi nói: “Anh không chịu uống nước à? Vậy thì... Để em đổi cách khác làm anh ẩm ướt chút nhé...”

Trác Ôn Thư giơ cánh tay còn lành lặn lên, định bóp cổ cô, nhưng lại bị Thạch Giảo Giảo giữ chặt. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, chu đôi môi đỏ mọng, rồi hôn chụt một cái lên mu bàn tay anh.

Trác Ôn Thư trừng mắt, cố giãy giụa, nhưng cả người lẫn tay kia đều bị trói, động vào đâu cũng đau, tức đến mức khóe mắt đỏ au.

Thạch Giảo Giảo biết rõ anh đang bất lực nên mới dám nghênh ngang như vậy. Bởi vì bình thường, cô bị bàn tay kia siết cổ chết cũng không phải một lần, hai lần.

Tuy nhiên cô cũng không dám làm quá. Nếu lần này không dỗ được người, chờ đến khi Trác Ôn Thư khỏi hẳn, ai biết được anh có gϊếŧ cô luôn không.

Chết thì cũng không sao, nhưng cảm giác chết thì rất thật, mà lại phải lặp đi lặp lại một kịch bản, đúng là kinh khủng muốn ói.

Thạch Giảo Giảo buông tay Trác Ôn Thư ra, lại đưa cốc nước đến sát môi anh.

Lần này Trác Ôn Thư đã chịu há miệng, chỉ là Thạch Giảo Giảo hơi phấn khích, tay hất hơi mạnh, nước đổ vào miệng không kiểm soát. Trác Ôn Thư chưa kịp nuốt đã bị sặc, không chỉ vậy còn có một phần nước theo khóe miệng chảy xuống ướt cả gối.

“Ai da...” Thạch Giảo Giảo vội đặt cốc xuống, đưa tay lau khóe miệng cho anh: “Không khống chế được lực tay, em thề là em không cố ý mà.”

Cô nói là không cố ý, nhưng giọng thì chẳng có chút thành khẩn nào. Trong mắt Trác Ôn Thư, độ tín nhiệm dành cho cô rõ ràng là con số 0, nói không cố ý, cũng thành cố ý thôi.

Ánh mắt Trác Ôn Thư tối sầm. Những năm tháng trong tù đã biến anh thành một kẻ lạnh lùng, trầm mặc, toát ra khí chất khiến người khác không dám đến gần. Đó là thứ do bóng tối và tuyệt vọng bào mòn qua năm tháng mà thành.

Thạch Giảo Giảo rút khăn giấy lau miệng cho anh, rồi trở mặt cái gối lại. Cô nhìn nét mặt anh mà khẽ thở dài.

Cô đưa tay mạnh bạo miết lên giữa hai đầu chân mày, cố xóa đi nếp nhăn cau có kia: “Chậc, em nói thật là em không cố ý mà. Làm ơn đừng nhìn em kiểu như em vừa cưỡиɠ ɠiαи anh xong được không?”

Nói xong cô không thèm nhìn sắc mặt càng lúc càng khó coi của Trác Ôn Thư, quay người đi thẳng ra ngoài.

Thạch Giảo Giảo đến chỗ y tá mượn một cái ống hút, rồi mới quay lại. Cô lấy nước mới, bẻ cong ống hút, rồi đưa đến sát môi anh.

Trác Ôn Thư nhắm mắt, mím môi. Cô chọt chọt hai cái, môi anh càng mím chặt hơn.

Thạch Giảo Giảo nhìn chằm chằm Trác Ôn Thư một hồi, lại liếc sang bộ dạng bị trói của anh, ánh mắt đảo một vòng, rồi cầm cốc nước nhấp một ngụm nhỏ. Sau đó, cô nở nụ cười ranh mãnh, bất ngờ nghiêng người, áp môi mình lên môi Trác Ôn Thư.

Trác Ôn Thư thật sự không ngờ cô dám làm vậy, lập tức trợn trừng mắt. Nhưng Thạch Giảo Giảo đã nhân lúc anh còn đang sững sờ, khéo léo cạy hàm răng anh ra, truyền nước từ miệng mình sang.

Trác Ôn Thư giận tím mặt, vung tay tát một cái, nhưng Thạch Giảo Giảo đã nhanh chân lùi lại, còn lùi hẳn hai bước ra đứng cạnh tủ đựng vật dụng. Vừa lau miệng, cô vừa cười, đôi mắt đào hoa lấp lánh như con mèo nhỏ vừa trộm được cá tươi.

Trác Ôn Thư giận đến phát điên, miệng còn ngậm nước, nuốt không được, nhổ cũng không xong.

Anh nghiêng đầu, trừng mắt nhìn thủ phạm trộm cá, rồi bất chấp cả vết thương, mạnh mẽ trở mình chụp lấy cái tách trà trên tủ bên cạnh, ném thẳng về phía Thạch Giảo Giảo.

Thạch Giảo Giảo thấy anh bị thương, nghĩ anh không dám động thủ mới dám giở trò. Ai ngờ anh điên lên rồi, chẳng quan tâm gì nữa. Nhìn thấy cái cốc bay tới, cô định cúi người né đi, nhưng lại liếc nhìn Trác Ôn Thư một cái, cuối cùng cắn răng... Không né.

Cốc thủy tinh mỏng, lại thêm Trác Ôn Thư đang bị thương, lực không mạnh, nhưng khi va vào trán Thạch Giảo Giảo, vẫn vỡ tan thành từng mảnh.

Cô loạng choạng lùi hai bước, ôm trán vịn vào tường, một vệt máu mảnh chảy dọc theo gò má.

Cô nghiến chặt răng hàm, trong lòng thầm chửi Trác Ôn Thư một vạn lần “mẹ nó”. Đúng là đồ điên, không sợ chết thật rồi. Nhưng cuối cùng, cô vẫn cố bước đến bên giường, ấn nút gọi y tá.