Mỗi khi Thạch Giảo Giảo nói một câu, sắc mặt của mặt rỗ lại càng trắng thêm một phân.
Những dự án này đúng là do bọn họ đưa ra, thậm chí có hai dự án còn đang trong giai đoạn chuẩn bị, sao cô lại biết được chứ!
Thấy trên mặt anh ta cuối cùng cũng xuất hiện vết nứt, Thạch Giảo Giảo mừng rỡ, đang định thừa thắng xông lên, thì đột nhiên lại nghe thấy tiếng động cơ gầm rú phía sau.
Mặt rỗ liếc mắt một cái, cười cực kỳ độc ác: "Cô bé, xem ra chồng cô không nghe lời rồi."
Thạch Giảo Giảo không để ý Trác Ôn Thư đã rời đi từ lúc nào, phản ứng lại lập tức chạy điên cuồng về phía vạch xuất phát của đường đua, nhưng chỉ hít phải đầy khói bụi.
Cô đưa tay quệt một cái, đứng ở vạch xuất phát đường đua, nhìn chằm chằm vào chiếc mô tô đang chạy xa dần, cố gắng suy nghĩ xem Trác Ôn Thư sẽ gặp nạn ở giai đoạn nào.
Lúc đó cô viết không chi tiết, để làm nổi bật sự bi thảm, chỉ nói rằng sau khi anh ngã, không ai phát hiện, không ai tìm thấy, anh đã phải tự bò lên khi trời đổ mưa lớn.
Ngẩng đầu nhìn những đám mây đen đã kéo đến, lần đầu tiên trong đời Thạch Giảo Giảo cảm thấy hối hận về những gì mình đã thiết lập.
Đang bực mình, đột nhiên cổ tay cô bị nắm lấy. Đan Tần nghiến chặt răng hàm, kéo cô về phía rừng cây nhỏ cách đó không xa.
Thạch Giảo Giảo không có thời gian để nói nhảm với anh ta, cô vùng vẫy hất tay anh ta ra, đi về phía quản lý, cầu nguyện rằng Trác Ôn Thư bị thương ở hiệp thứ ba chứ không phải hiệp thứ hai. Bây giờ nói rõ ràng với tên mặt rỗ đó, lát nữa Trác Ôn Thư trở về, thì không cần chạy nữa.
"Cô đứng lại!" Đan Tần hét lên sau lưng cô, nắm lấy vai cô: "Cô không nên cho tôi một lời giải thích sao? Bây giờ tôi là trò cười của cả Vân Sơn!"
"Bây giờ tôi không có thời gian để giải thích với anh, buông tay ra!" Thạch Giảo Giảo lại hất tay anh ta ra, bỏ chạy về phía căn nhà.
Đan Tần dù sao cũng đã mất mặt rồi, anh t đuổi theo sau cô: "Cô mẹ kiếp dựa vào cái gì mà đối xử với tôi như vậy!" Vừa nói, anh ta vừa giật mạnh cô, khiến cô loạng choạng ngã xuống đất.
Thạch Giảo Giảo ngẩng mặt lên, sắc mặt lập tức thay đổi. Trác Ôn Thư hất cô qua lại thì thôi đi, dù sao anh cũng là mục tiêu nhiệm vụ, vì mạng chó đành phải nhắm mắt chịu đựng.
Đan Tần hất cô?
Mặt Thạch Giảo Giảo suýt nữa thì sụ xuống tận chân.
Đan Tần thấy vậy vô thức buông tay. Rất nhiều người đã vây lại, đa số là tay sai đi theo Đan Tần, vô tình hữu ý vây quanh Thạch Giảo Giảo.
Thạch Giảo Giảo vừa thấy tình thế này, lập tức tức đến bật cười, quay đầu nói: "Vốn dĩ tôi muốn giữ lại chút thể diện cho anh, nhưng anh lại không cần, cứ nhất định muốn làm mọi chuyện khó coi như vậy."
"Tại sao cô không nghe điện thoại? Thạch Giảo Giảo, là cô đã làm mọi chuyện trở nên khó coi như vậy, cô phải giải thích cho tôi chứ!"
Đan Tần đúng là được tạo hóa ưu ái, là nam chính, anh ta dù có điên cuồng đến mấy thì ngay cả sợi tóc cũng khiến người ta phải kinh ngạc.
Nhưng với tư cách là người tạo hóa, Thạch Giảo Giảo giờ đây còn đang lo không giữ được mạng sống của mình, thật sự không thể quan tâm đến thể diện của "con trai cưng" mà chỉ muốn giải quyết mọi chuyện nhanh nhất có thể.
Thế là cô nói thẳng: "Anh hỏi tôi tại sao lại đối xử với anh như vậy. Tôi hỏi anh, ba ngày trước đám cưới, ở quán bar Thi Hoa, anh mẹ kiếp chơi chị tôi có sướиɠ không?"