Chương 14: Đi tìm Trác Ôn Thư

Khi Thạch Giảo Giảo lái xe trên con đường đèo, cô cúi đầu chỉ muốn gặm vô lăng. Lúc viết linh tinh thì sướиɠ tay lắm, nhưng khi đích thân trải nghiệm thì chẳng khác nào địa ngục.

Vốn dĩ, cốt truyện tiếp theo là nguyên chủ thuê người đánh chết Trác Ôn Thư. Cô đã xuyên không, tiếp quản cơ thể, chỉ cần không đi theo tình tiết đó là mọi chuyện ổn thỏa.

Nhưng Trác Ôn Thư đã lăn lộn trong tù nhiều năm như vậy, thực sự không thể bị vài người tùy tiện đánh chết. Thế nên, để anh chết một cách "đương nhiên", tác giả "biếи ŧɦái" đã tạo ra một tình tiết tuyến tính càng "biếи ŧɦái" hơn.

Thạch Giảo Giảo cũng vừa mới nhớ ra điều này khi nói chuyện với Thạch Duyệt Thành về mẹ của Trác Ôn Thư.

Trác Ôn Thư vì sau khi ra tù thực sự không có bất kỳ nguồn thu nhập nào, mẹ anh ở viện dưỡng lão lại đang rất cần một khoản tiền lớn. Một người có tiền án, cộng thêm việc anh bị mù một mắt, căn bản không ai muốn thuê anh.

Cuộc đời anh, từ giây phút bước vào tù, đã mất đi tất cả màu sắc. Những phương pháp kiếm tiền nhanh chóng mà anh có thể tìm được đều là những dự án "màu xám" (bất hợp pháp).

Những dự án này, tóm gọn trong hai chữ – chơi mạng.

Anh chỉ có thể chơi mạng, chỉ cần thắng, dù có thể đứng dậy được hay không, anh đều có tiền.

Trước khi nguyên chủ thuê người tìm anh, anh đã gặp tai nạn xe hơi, bị thương nặng gần chết, nên mới có tình tiết dễ dàng bị đánh chết sau này.

Anh từ bờ vực sinh tử bò về, gắng gượng nộp tiền viện phí cho mẹ.

Vừa ra khỏi viện dưỡng lão không lâu, anh đã bị người ta vây đánh, nội tạng xuất huyết.

Trùng hợp thay, đúng hôm đó trường đua xe bị tố giác, tin tức về việc cảnh sát truy quét vào ngày hôm sau được phát sóng, thậm chí còn có cả video. Không cần nguyên chủ ra tay, anh đã bị kết luận là chết do đua xe.

Thực sự là một bi kịch của nhân gian, Thạch Giảo Giảo đưa tay túm tóc mình. Giờ đây cô chỉ mong mình có thể kịp thời ngăn Trác Ôn Thư lại.

Trên đường đi, điện thoại cô reo.

Thạch Giảo Giảo cầm lên nhìn một cái, bị ghi chú làm cho kinh ngạc – "Chồng yêu".

Cô vứt điện thoại lên ghế phụ lái, mặc kệ nó kêu mà không có ý định nghe.

Lái xe một mạch đến đường đèo, tìm thấy địa điểm đua xe, nhưng từ xa đã bị chặn lại.

Con đường này hiểm trở cộng thêm hàng rào đã xuống cấp sau nhiều năm, đã bị cấm đi lại. Chỉ có những kẻ ngớ ngẩn, ăn no rửng mỡ, mới đi tìm cái gọi là kí©h thí©ɧ ở ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Hai người đàn ông vạm vỡ như trâu chặn xe.

Thạch Giảo Giảo vừa đỗ xe bên đường, cửa kính xe đã bị gõ "cạch cạch".