Thạch Giảo Giảo sững sờ, mở to mắt, gật đầu lia lịa như giã tỏi. Nếu Trác Ôn Thư thực sự cho phép cô đi theo, vậy thì việc hóa giải oán khí chỉ còn là vấn đề thời gian thôi!
"Ôn Thư..." Thạch Giảo Giảo diễn tròn vai một người mừng đến phát khóc.
Ánh mắt đen thâm quầng của Trác Ôn Thư nhìn chằm chằm vào cô một lúc, rồi anh quay tay nhấc chai rượu vừa đặt trên bàn lên, uống cạn nửa chai còn lại. Một ít rượu tràn ra khóe miệng, anh tùy tiện đưa mu bàn tay quệt đi.
Ánh mắt phóng đãng lướt qua Thạch Giảo Giảo hai vòng, cuối cùng cũng mở miệng: "Nhặt đồ lên, rồi theo tôi lên lầu."
Thạch Giảo Giảo nhanh nhảu đáp "Vâng!" đầy nịnh bợ.
Trác Ôn Thư đi lên lầu, cô ngồi xổm xuống nhặt những thứ vừa bị đánh bay ra.
Vừa nhặt, cô vừa tặc lưỡi trong lòng: Cứ tưởng là một kẻ kiên trinh bất khuất, coi tiền bạc như rác rưởi, ai dè cuối cùng chỉ cần vài câu đã bị lừa gạt rồi sao?
Thạch Giảo Giảo thu dọn đồ gần xong, nghĩ nghĩ rồi đưa tay vào túi móc ra.
"Anh ơi, cái này anh cầm chơi đi." Thạch Giảo Giảo lôi ra một mặt ngọc Quan Âm, đưa cho anh Béo đang giúp cô nhặt đồ.
"Nam đeo Quan Âm, nữ đeo Phật, cái này hợp với anh đấy." Cô cũng nhìn ra, ở đây trừ Trác Ôn Thư, anh Béo này là đại ca.
Thạch Giảo Giảo ra vẻ ngoan ngoãn và nghe lời, nói: "Cảm ơn anh đã giúp em chăm sóc Ôn Thư. Anh ấy tính tình..."
"Cô lề mề cái gì đó?" Giọng Trác Ôn Thư truyền đến từ cầu thang.
Thạch Giảo Giảo bị anh ta quát một tiếng, cả người run lên, bộ dạng đó khiến mấy người đàn ông kia có chút không đành lòng.
Đạt được mục đích, cô vội vàng ôm túi, ra vẻ nhu nhược cam chịu, rón rén chạy lên cầu thang.
Tầng hai chỉ có một căn phòng, vốn chỉ dùng để chứa đồ tạp, không có người ở, vừa nhỏ vừa bí. Giờ đây, bên trong được ngăn cách bằng một tấm ván, rất sơ sài, chỉ có một chiếc giường lò xo, bốn bức tường đều bong tróc. Điều kiện sống này có lẽ còn không bằng trong tù.
Nhưng Trác Ôn Thư ra tù thực sự không có một xu dính túi, thậm chí quần áo khi vào tù cũng không mặc vừa nữa. Trọn vẹn năm năm, tội phạm gϊếŧ người còn có người thăm nom, chỉ có anh là chưa từng có ai. Bộ quần áo anh đang mặc bây giờ là do quản giáo tìm trong kho cho anh, là đồ lao động đã bị loại bỏ trước đó.
Nếu không phải đã giúp anh Béo một lần trong tù, tình cảnh mà anh đang đối mặt có lẽ chỉ là lang thang đầu đường xó chợ.
Và kẻ chủ mưu của tất cả những điều này, bây giờ lại đang đứng trước mặt anh, dùng cái màn diễn xuất tệ hại đến thấu trời để tiếp cận anh với mục đích không rõ ràng, còn hăm hở đến nói đang đợi anh, muốn đi theo anh.