Gió đêm thổi qua, khiến cành lá xào xạc lắc lư.
Trong bóng tối rậm rạp của rừng sâu, Từ Ngạn Hành nín thở nhìn chằm chằm hai thiếu niên đang tiến về phía ngọn núi hoang, trong lòng trào dâng niềm phấn khích khó kìm nén.
Con cá gã định câu, cuối cùng cũng chịu cắn câu.
Gã đã lên kế hoạch dùng Mê Hồn Trận để khiến vợ mang thai từ mấy tháng trước. Thẩm Tích Nhân vốn là người không giỏi từ chối người khác, nhất là với kẻ mà nàng để tâm. Muốn dụ dỗ nàng vào trận, đối với gã mà nói, không mấy khó khăn.
Khó là khó ở chỗ phải làm sao để thêm một người nữa cũng “tình cờ” rơi vào trận.
Người mà gã nhắm đến chính là tiểu công tử Bùi thị, Bùi Tuấn. Kẻ này xứng đáng là anh tài trẻ tuổi, tuấn tú hơn người, thiên phú cao, đạo hạnh trong hàng hậu bối của Bùi thị cũng tính là nổi bật. Hắn ta chẳng thiếu vàng bạc, cũng không thiếu người tâng bốc, cực kỳ khó để dùng lợi ích mà dụ dỗ.
Nhưng người không ai hoàn hảo cả. Bùi Tuấn có trăm thứ tốt, chỉ tiếc tính tình lại chẳng dễ chịu gì. Tự cao tự đại, ngông cuồng hiếu thắng. Dù chú hắn ta đã nhiều lần nhắc nhở khuyên răn rằng kẻ tu hành phải biết kiềm chế lòng kiêu căng ngạo mạn, nhưng giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, tuổi trẻ máu nóng, rốt cuộc cũng không đè nén nổi ngọn lửa trong lòng.
Chính điểm này giúp Từ Ngạn Hành tìm được cơ hội ra tay.
Cách đây không lâu, Bùi Tuấn thua một trận đấu kiếm với người khác. Thua rồi mà vẫn không phục, còn buông lời xúc phạm đối phương, tuyên bố chẳng bao lâu nữa hắn ta sẽ quay lại rửa nhục làm cho đối phương phải bẽ mặt.
Do vạ miệng mà hắn ta bị chú - hiện là gia chủ nhà họ Bùi - phạt cấm túc để hối lỗi.
Miệng thì nói nhận sai, nhưng trong lòng hắn ta vẫn uất ức. Hắn ta tự thấy mình tuy chưa luyện kiếm đến mức xuất thần nhập hóa như chú năm xưa, nhưng so với đối thủ hôm đó thì hơn hẳn. Chỉ tiếc là lúc tỷ thí, đối phương dùng một thanh tiên kiếm cực phẩm hiếm có khó tìm, còn kiếm của hắn ta tuy cũng là kiếm tốt, song rốt cuộc vẫn kém một bậc.
Bùi Tuấn nhất mực muốn rèn lại thanh kiếm của mình cho thật ưu việt, rồi mới tìm cơ hội quyết đấu lần nữa. Mà muốn làm thế thì không thể thiếu linh thạch thượng phẩm, trong đó Huyết Âm Thạch là lựa chọn tuyệt vời nhất.
Huyết Âm Thạch cực kỳ hiếm hoi, chỉ xuất hiện ở những ngọn núi hoang vu ít người lui tới, và chỉ có thể tìm thấy vào đêm trăng non đầu tiên.
Mà đêm nay đúng lúc là đêm trăng non vừa mới mọc.
Sáng nay, trong lúc tham dự buổi thanh đàm, Từ Ngạn Hành chẳng hề nhàn rỗi. Gã đã khéo léo tung tin rằng trên ngọn núi hoang kia “có khả năng” tồn tại Huyết Âm Thạch để lọt đến tai Bùi Tuấn.
Tin đó không phải hoàn toàn bịa đặt, dù sao gã chỉ nói là “có khả năng”, chứ ai biết thực sự trên núi có hay không?
Tính cách của Bùi Tuấn vốn liều lĩnh, hiếu thắng, không sợ trời không sợ đất, chắc chắn sẽ hắn ta nhân đêm nay mà lên núi thăm dò.
Sự thật chứng minh, gã đã đoán đúng.
Tuy nhiên, mọi chuyện vẫn xảy ra chút ngoài ý muốn.
Gã vốn tưởng Bùi Tuấn sẽ đến một mình, nào ngờ sư huynh của hắn ta là Bùi Lăng cũng đi cùng.
Từ Ngạn Hành đang đau đầu nghĩ cách tách hai người họ ra, thì đúng lúc ấy nghe được tin Bùi Tuấn đề nghị chia đôi đường với Bùi Lăng để lên núi tìm kiếm. Trong lòng gã không khỏi bật cười, quả thực là ông trời cũng đang giúp gã.
Tự mắt thấy Bùi Tuấn đơn độc bước qua sơn môn, trái tim vốn treo lơ lửng của gã cuối cùng cũng yên xuống.
Gã đã bố trí đầy rẫy các mê chướng trên núi. Chỉ cần Bùi Tuấn bước qua cửa núi, bất kể hắn ta chọn con đường nào đi lên, cuối cùng cũng chỉ có thể đi đến chỗ trận pháp Mê Hồn mà thôi.
Bày ra khắp núi mê chướng như vậy đã rút cạn linh lực trong người, thể lực kiệt quệ, Từ Ngạn Hành đành dựa vào gốc cây nghỉ ngơi, toàn thân không nhúc nhích nổi, chỉ có thể chờ đợi. Chờ tin Bùi Tuấn bước vào trận.
Sáng hôm sau, linh lực khôi phục đôi chút, gã lập tức đứng dậy đến nơi đặt Mê Hồn Trận kiểm tra tình hình.
Chỉ thấy trung tâm trận pháp, nơi đặt mắt trận, đã hoàn toàn khép lại, xung quanh trận tỏa ra ánh sáng xanh nhạt mờ mờ. Đây là dấu hiệu trận đã được kích hoạt, nghĩa là hiện tại trong trận đã có đủ một nam một nữ, sắp sửa khiến đôi nam nữ ấy sống không được mà chết cũng chẳng xong, triền miên không thể dứt rời.
“Thành công rồi!” Từ Ngạn Hành suýt bật cười lớn.
Gã nghĩ đến cảnh Thẩm Tích Nhân rời khỏi trận rồi sẽ sinh cho gã một đứa con trai, lại nghĩ đến việc mình có thể nhân cơ hội này nắm được điểm yếu của công tử dòng chính Bùi thị cao quý lẫy lừng, từ đó tiền đồ rộng mở một bước lên mây.
Gã nghĩ đến rất nhiều cái lợi sắp tới nhưng không hiểu vì sao trong lòng lại bỗng dấy lên một cảm giác hụt hẫng khó tả, như thể có thứ gì vô cùng quan trọng vừa bị đánh mất, mà mãi mãi chẳng thể tìm lại được.