Nhưng chỉ đạt trạng thái dễ thụ thai vẫn chưa đủ. Để đảm bảo người uống có thể mang thai thành công, thuốc còn khiến họ dần dần nảy sinh khao khát được hợp hoan.
Một khi khát vọng ấy bén rễ trong lòng, nếu không được giải tỏa, sẽ ngày càng mãnh liệt, càng kìm nén chỉ càng khiến ham muốn dâng cao.
Loại thuốc này từng bị người trong huyền môn cấm dùng, không phải không có lý, bởi nó chẳng khác gì một gã xấu xa ưa trò độc địa, bày ra trăm phương ngàn kế chỉ để ép người ta mang thai.
Lần này, gã tốn không ít công sức mới có được loại thuốc bí truyền này. Nhất định phải để Thẩm Tích Nhân mang thai cho bằng được.
Trời mỗi lúc một khuya, cỗ xe dán phù tăng tốc cuối cùng cũng dừng lại bên ngoài một ngọn núi hoang phía nam thành Kim Lăng.
Thẩm Tích Nhân vịn lan can bước xuống xe. Trong đêm, rừng núi tối đen như mực giơ tay không thấy rõ năm ngón, bốn bề vắng lặng đến mức chẳng nghe nổi tiếng côn trùng hay chim chóc, khiến lòng nàng chợt dâng lên nỗi bất an.
“Phu quân, người y thuật cao minh mà chàng nói, thật sự sống ở nơi thế này sao?”
“Thật. Sao vậy, nàng không tin ta à?”
“Không phải là không tin...”
Từ Ngạn Hành giơ tay bấm pháp quyết, trong lòng bàn tay liền bùng lên một đốm lửa nhỏ.
Dưới ánh lửa lờ mờ, Thẩm Tích Nhân nhìn rõ hơn cảnh vật xung quanh.
Cỏ dại mọc um tùm, trong không khí phảng phất mùi cành khô mục rữa, chẳng thấy dấu hiệu nào của người ở.
Ban đêm ở núi hoang thường có những hồn quỷ chuyên dụ dỗ người sống xuất hiện. Để phòng có kẻ đi lạc bị hút hồn, những thế gia huyền môn trấn giữ vùng này thường đặt đá trấn sơn dưới chân núi để xua đuổi tà ma.
Vậy mà nơi đây lại không có lấy một viên đá trấn sơn, cũng chẳng thấy vật gì có tác dụng trấn tà hay hộ địa.
Trong lòng Thẩm Tích Nhân bất giác rét run, vừa quay đầu thì bất chợt trông thấy khuôn mặt Từ Ngạn Hành, nửa chìm trong bóng tối, nửa bị ánh lửa chiếu rọi tái nhợt như người chết.
Nàng theo phản xạ lùi lại một bước: “Phu quân, hay là chờ trời sáng rồi hãy đến cũng được...”
“Không được.” Từ Ngạn Hành nắm chặt cổ tay nàng, không cho nàng lùi thêm bước nào.
Nửa đêm, núi hoang lắt léo hiểm trở. Thẩm Tích Nhân chẳng dám rời nửa bước, chỉ biết bám sát gã từ phía sau.
Từ Ngạn Hành im lặng suốt dọc đường, xung quanh tĩnh mịch đến lạ thường, ngoài tiếng bước chân và hơi thở của hai người thì không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Lòng Thẩm Tích Nhân mỗi lúc một rối bời, nàng luôn có cảm giác đêm nay sẽ xảy ra chuyện chẳng lành. Nàng cúi đầu ôm ngực, nơi đó đang đập liên hồi, tự nhủ chỉ là mình nghĩ quá nhiều.
Vừa nghĩ tới đó, đột nhiên nàng nghe thấy một tiếng động lạ, như thể cơ quan nào đó vừa khởi động.
Tim Thẩm Tích Nhân thắt lại, vội vàng đưa tay túm lấy tay áo người đi bên cạnh, nhưng lại phát hiện kẻ vừa ở ngay trước mặt mình, giờ đã biến mất tự lúc nào.
Ngay lúc ấy, bóng tối bỗng ập xuống, nàng run rẩy gọi mấy tiếng “Phu quân”, nhưng không nhận được lời nào đáp lại. Chưa kịp định thần, dưới chân bỗng chốc trống rỗng.
Mặt đất như dã thú đói khát, há miệng nuốt trọn lấy nàng. Cả cơ thể nàng bị kéo xuống dưới, cứ như muốn dìm nàng vào vực sâu không đáy.
Cách đó không xa, nghe thấy tiếng thét kinh hoàng của nàng, nhìn thân hình nàng dần dần bị Mê Hồn Trận nuốt chửng, tim Từ Ngạn Hành đột nhiên đập thình thịch dữ dội.
Là chưởng môn của một phái tu chân chính tông thuộc huyền môn, làm ra việc đê tiện như vậy, gã biết bản thân lẽ ra nên cảm thấy hổ thẹn, lẽ ra nên bị lên án, nên bị thiên hạ phỉ nhổ. Thế nhưng lúc này, trong lòng gã chỉ nghĩ đến một điều:
Chuyện đã hoàn thành một nửa, chỉ cần nửa còn lại diễn ra suôn sẻ, gã sẽ là kẻ đắc lợi sau cùng.
Từ Ngạn Hành điều chỉnh lại tâm trạng, sắc mặt bình thản bước xuống núi.
***
Dưới chân núi, trên con đường rợp bóng cây, hai bóng người mặc y phục xanh thẫm, đeo kiếm cùng đi xuyên qua rừng. Cả hai tuổi còn trẻ, khí chất bất phàm, vừa nhìn đã thấy là xuất thân danh môn.
Hai người sóng vai bước đi trong rừng tối, thiếu niên bên trái có dáng người cao gầy, gương mặt ôn hòa, nhẹ giọng khuyên nhủ thiếu niên bên cạnh:
“Chi bằng quay về đi, em vẫn đang bị cấm túc suy ngẫm lỗi lầm, giờ lại lén lút ra ngoài giữa đêm, nếu để gia chủ biết được, thể nào cũng bị phạt nặng thêm.”
Thiếu niên được khuyên nhủ chẳng lấy gì làm để tâm, nhướn mày liếc sang:
“Đã tới rồi, sao có thể quay về giữa chừng? Đêm nay ta nhất định phải lên ngọn núi hoang kia xem thử.”
“Nhưng mà...”
“Nhưng nhị gì chứ, cứ yên tâm đi. Cuộc thanh đàm vừa kết thúc, chú ta đã cùng Tạ tiền bối lên đường tới Lạc Dương dự lễ truy điệu ân sư rồi. Giờ ông ấy còn bận khối việc, chẳng rảnh mà trông chừng ta đâu.”
(Theo bối phận và kính trọng thì Bùi Tuấn gọi Bùi Tố là ông ấy (ngôi 3 trong đối thoại), chứ thật ra thì nam chính không phải kiểu ông già 60 - 70 tuổi đâu nha quý vị.)