Chương 2: Canh an thần

Cách đây không lâu, trong buổi họp mặt tông môn, cha gã lại giục giã chuyện con cái.

“Con nên biết, mấy năm nay em họ của con vẫn luôn thèm muốn vị trí tông chủ của con. Tư chất của nó không hề kém con, lại mượn thế liên hôn với danh gia vọng tộc mà ngấm ngầm hành động. Những người trong tông môn ủng hộ nó không phải ít.”

“Con đúng là cái gì cũng tốt, năng lực mạnh, danh vọng cao. Nhưng con lại cưới một đứa nhà quê hèn kém, bên phía họ hàng vẫn luôn có lời bàn tán về chuyện này.”

“Ta biết con là người trọng tình trọng nghĩa, cô nương kia đã cứu mạng con, ân tình này con không thể không báo đáp. Xưa nay họ Từ ta luôn tôn sùng đạo lý nhân nghĩa, tự nhiên sẽ không ép con làm chuyện bỏ người này cưới người khác. Tuy nhiên, để làm yên lòng những người trong tông môn, chuyện con cái vẫn cần phải có càng sớm càng tốt.”

“Người nói phải ạ.” Từ Ngạn Hành đáp lại.

Gã cũng muốn sớm giải quyết vấn đề con cái. Chuyện này kéo dài, khó lòng đảm bảo sẽ không có ai đoán ra gã mắc bệnh kín.

Nhưng cho dù gã có muốn nhanh chóng đến mấy, cơ thể cũng chẳng thể đáp lại. Giữa lúc suy sụp và chán nản, không hiểu sao, trong đầu Từ Ngạn Hành lại nảy ra một ý nghĩ hoang đường.

Gã không thể sinh, nhưng Thẩm Tích Nhân thì có thể. Đứa trẻ Thẩm Tích Nhân sinh ra chính là con nối dõi của gã, còn “hạt giống” để nàng thụ thai... chỉ cần tìm người thích hợp “mượn” là xong.

Vì điều này mà gã đã mưu tính suốt một thời gian dài, đến giờ chỉ còn thiếu bước cuối cùng.

***

“Mấy ngày nay nàng cứ quanh quẩn trong phòng mãi, dù không có bệnh cũng thành bệnh rồi. Hèn chi nàng luôn than thở l*иg ngực bức bối, đêm về khó ngủ ngon.” Từ Ngạn Hành ôn tồn nói. Gã nghiêng người che tầm mắt Thẩm Tích Nhân, lấy từ trong tay áo ra phần thuốc bột cuối cùng còn sót lại, rắc vào chén canh an thần đã được chuẩn bị cho nàng.

Để Thẩm Tích Nhân “thành công ngay lần đầu”, gã đã chuẩn bị thuốc trợ thai từ trước. Loại thuốc này giúp cơ thể nàng nhanh chóng đạt đến trạng thái dễ thụ thai nhất nhưng vì dược tính quá mạnh, nếu dùng hết một lần sợ rằng cơ thể nàng không chịu đựng nổi. Chính vì vậy, gã chỉ cho dùng từng chút một.

“Canh an thần sắp nguội rồi, nàng uống lúc còn nóng đi.” Từ Ngạn Hành bưng canh an thần đưa cho Thẩm Tích Nhân.

Chút thuốc bột cuối cùng còn sót lại này, nếu không uống đúng lúc sẽ không phát huy được hiệu quả của thuốc, bao nhiêu mưu tính trước đây sẽ uổng phí. Ánh mắt Từ Ngạn Hành nhìn đăm đăm đôi môi đỏ mọng của nàng, tha thiết mong đợi cánh môi mềm kia hé mở.

Nhưng Thẩm Tích Nhân lại không làm theo ý muốn của gã. Nàng nhận lấy chén canh an thần, chỉ đặt nó sang một bên, rồi xoay người chạy vội vào phòng trong.

Sắc mặt Từ Ngạn Hành trầm xuống, gã cầm chén đuổi theo. Nhưng chưa được mấy bước đã thấy nàng ôm đôi giày Hành Vân từ trong phòng bước ra.

Thẩm Tích Nhân đưa đôi giày cho Từ Ngạn Hành, nói: “Giày mới làm xong, lát nữa phu quân thử xem có vừa chân không.”

Từ Ngạn Hành cúi đầu nhìn đôi giày Hành Vân nàng đưa tới, im lặng. Giày Thẩm Tích Nhân làm chưa bao giờ không vừa chân gã.

Nói ra cũng thật nực cười. Năm xưa ở căn nhà gỗ dưới núi, gã chỉ buột miệng khen nàng khéo tay chu đáo làm giày bền chắc, thế mà cái người ngu ngốc này lại tin là thật. Bao nhiêu năm nay, mỗi đôi giày gã đi đều do một tay nàng làm ra.

Những viên linh thạch trên đôi giày Hành Vân này là do nàng dùng kim chỉ khâu từng chút một vào, các góc cạnh của giày đều được lót vải mềm để tránh cọ xát gây đau chân. Để làm xong một đôi giày như vậy, phải tốn không ít thời gian.

Tiếc rằng, gã chưa bao giờ thiếu giày vừa chân.

“Phu nhân có lòng rồi.” Gã theo thường lệ nói một câu khách sáo, rồi đặt chén canh an thần lại trước mặt nàng: “Giờ không còn sớm nữa, nàng uống canh an thần xong hãy nghỉ ngơi sớm đi.”

Thẩm Tích Nhân không nghĩ ngợi gì thêm, nghe lời nhận lấy chén thuốc.

Ánh mắt Từ Ngạn Hành dõi chặt vào nàng, nhìn nàng hé môi nuốt từng ngụm thuốc, cho đến khi chén canh an thần không còn một giọt nào trôi xuống bụng nàng nữa, gã mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

Mục đích đã đạt, gã lập tức lấy cớ bận việc như mọi khi rồi rời đi, không muốn nán lại thêm giây phút nào. Thẩm Tích Nhân nhìn bóng lưng gã nhanh chóng khuất xa, cụp mắt xuống, che đi sự thất vọng dưới đáy mắt.

Đêm khuya, Thẩm Tích Nhân cứ trằn trọc không yên trên giường. Chẳng hiểu sao, canh an thần đã uống vào bụng mà không có chút tác dụng nào, trái lại cơ thể nàng cứ ngày càng nóng hơn, mồ hôi túa ra từ trán, rồi chảy dọc thái dương. Mãi đến gần sáng, nàng mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút nhưng áo trong đã bị mồ hôi thấm ướt, dính nhớp nháp vào da thịt khiến nàng khó chịu vô cùng.