Chương 1: Nỗi khổ “khó nói”

Hơi thở của Thẩm Tích Nhân trở nên gấp gáp, cổ họng khô rát, nơi cần cổ trắng mịn lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng. Gần đây nàng luôn thấy trong người dâng lên một luồng nóng lạ, như có ngọn lửa âm ỉ thiêu đốt dưới da.

“Có lẽ do tiết trời dạo này oi ả, nàng vô ý nhiễm phải khí nóng thôi.”

Từ Ngạn Hành đứng bên cạnh ân cần đưa nàng một bát nước ấm. Nhìn nàng uống cạn từng giọt, gã khẽ cong khóe môi, nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra.

Thẩm Tích Nhân không hề nghi ngờ lời ấy, tưởng rằng nghỉ ngơi ít hôm sẽ đỡ. Nhưng mấy ngày trôi qua, cơn khó chịu chẳng những không giảm mà càng lúc càng dữ dội.

Ban đầu chỉ thấy trong người bức bối, nay lại cảm giác nơi ngực như có dòng nước nghẹn lại, càng cố hít sâu càng thấy ngột ngạt, không sao thông được.

Thầy thuốc cũng không tìm ra nguyên do. Mạch đập nàng vẫn mạnh, sắc mặt hồng hào, nhìn thế nào cũng chẳng giống người có bệnh.

Huống chi trên núi Trường Lưu quanh năm linh khí dày đặc, dù là người phàm như Thẩm Tích Nhân, chỉ cần ở lâu nơi ấy cũng đủ tránh trăm bệnh, sống lâu khỏe mạnh.

Nàng thật sự không hiểu nổi mình rốt cuộc bị làm sao.

“Có lẽ là bệnh trong lòng.” Từ Ngạn Hành nói với nàng.

Thẩm Tích Nhân ngẩng đầu nhìn gã: “Bệnh trong lòng ư?”

Từ Ngạn Hành thấy nét ngẩn ngơ của nàng, khẽ cụp mắt, giấu đi cảm xúc phức tạp trong con ngươi. Một lúc lâu sau, gã gật đầu nhẹ, giọng chắc nịch: “Đúng vậy.”

Dù gã biết rõ hơn bất cứ ai, rằng Thẩm Tích Nhân tuyệt đối không phải mắc bệnh trong lòng.

***

Ba năm trước, Từ Ngạn Hành gϊếŧ được một con ác quỷ xảo quyệt, quấy phá nhân gian suốt trăm năm. Chiến tích ấy khiến tên tuổi gã lan khắp các đạo phái, ai nấy đều xem gã là người trẻ tuổi tài năng, tiền đồ rộng mở, cũng nhờ vậy mà gã vượt qua hàng loạt người trong tộc Từ ở Trường Lưu, ngồi vững trên chiếc ghế tông chủ.

Thế nhưng, sau ánh hào quang ấy lại ẩn giấu một nỗi đau chẳng thể nói cùng ai. Trong trận chiến năm đó, gã bị thương ngay chỗ “hiểm”, từ ấy dần trở nên bất lực trong chuyện nam nữ.

Họ Từ ở Trường Lưu vốn là dòng tộc huyền môn lâu đời, lấy huyết thống làm gốc, dựng nên cơ nghiệp bằng ràng buộc máu mủ, coi trọng người nối dõi. Là người đứng đầu đạo phái, Từ Ngạn Hành gánh trên vai trách nhiệm duy trì dòng dõi, giữ lấy cơ nghiệp. Từ khi gã ngồi lên vị trí ấy, các bậc trưởng lão trong tộc và những môn phái đồng đạo không ngừng thúc ép, mong gã sớm thành thân, sinh con.

***

(Note: Nữ phi C, nam C; toàn bộ tình cảm và kết cục là 1v1.

Câu chuyện mang yếu tố huyền ảo phi hiện thực. Người chồng cũ từng giấu nàng không đăng ký hôn ước, nên khi câu chuyện diễn ra, giữa họ vốn không còn ràng buộc vợ chồng. Không có yếu tố dẫn dắt lệch chuẩn.)

Thẩm Tích Nhân là một cô nương nông thôn sống ở ngôi làng lân cận, mưu sinh bằng nghề hái thuốc. Nàng là người ngoan hiền, bản tính thật thà chất phác. Các tu sĩ ở phòng thuốc trong tông môn thường xuyên giúp đỡ mua bán, nên nàng hay gánh thúng tre đầy ắp linh thảo ra vào cổng núi.

Mỗi lần đi ngang qua rừng trúc nơi Từ Ngạn Hành luyện kiếm, nàng luôn cẩn thận đứng từ xa ngước nhìn gã. Bên cạnh Từ Ngạn Hành vốn dĩ không thiếu những nữ tu huyền môn ngưỡng mộ, gã đã thấy quá nhiều ánh mắt như thế, chẳng còn điều gì mới lạ.

Cha mẹ Thẩm Tích Nhân mất sớm, để lại nàng lẻ loi một mình, không người nương tựa. Nàng thường mặc bộ váy cũ đã sờn, nói năng rụt rè, thấy ai cũng cúi đầu tránh, nom hiền lành đến tội.

Chẳng có gì nổi bật ngoài vẻ ngoài xinh đẹp trời cho.

Ban đầu, Từ Ngạn Hành vốn không định vướng vào loại người “quê mùa” ấy. Nhưng lúc đó gã đang cần một người làm tấm bình phong để che mắt thiên hạ, lại dễ sai khiến, ngoan ngoãn nghe lời... mà Thẩm Tích Nhân, vừa khéo hợp với ý gã.

Thế là gã bày trò ngã bị thương nặng bên bờ suối nơi nàng thường giặt áo. Nàng đi ngang, thấy gã hấp hối lập tức hoảng hốt cứu giúp. Gã lấy cớ dưỡng thương, ở lại căn nhà gỗ dưới chân núi cùng nàng ngày đêm thân thiết. Lâu dần, tình cảm dần nảy nở, cuối cùng thuận theo tự nhiên mà thành đôi.

Ngoài kia người ta đều đồn thổi Từ Ngạn Hành cưới nàng là để báo ơn, chẳng ai nghi ngờ gã có ý đồ khác đối với một cô nương thôn quê như nàng.

Những năm gần đây, kẻ thúc giục gã sớm có người nối dõi trong tông môn ngày càng nhiều.

Thẩm Tích Nhân là người phàm, thể chất dễ thụ thai hơn nữ tu nhiều, tiếc rằng cơ thể gã ngày một tệ hơn, đến nay vẫn chưa thể có con.

Từ Ngạn Hành đã thử mọi phương pháp để khắc phục chứng bệnh kín đáng nguyền rủa này, song tất cả đều thất bại. Ban đầu, gã còn có thể chống đỡ được một thời gian nhờ linh dược, nhưng dần dà linh dược bắt đầu mất tác dụng. Từ đầu năm nay, mọi chuyện đã đến mức dùng bao nhiêu linh dược cũng không còn hiệu nghiệm.