Chương 3: Nhóc con mặt lạnh

Cô khẽ "ừm" một tiếng rồi ôm một bên cổ đi ra khỏi phòng tân hôn.

Khi bóng lưng cô gái hoàn toàn biến mất, Giang Ngộ mới khẽ chau mày, sải bước vào phòng tắm. Không lâu sau, trong phòng tắm đã vang lên tiếng nước chảy ào ào.

Thời Nguyện đến căn phòng bên cạnh như anh nói. Vừa đóng cửa, cô liền cảm thấy bản thân như vừa thoát ra khỏi một giấc mộng không chân thực.

Cô mím môi, đưa tay lên sờ tai mình.

Ảo giác à? Sao tai mình lại nóng ran thế này?

Mà không chỉ có tai. Mặt cô, thậm chí là toàn thân, đều nóng một cách đáng sợ!

Bảo là “canh trợ hứng” thôi mà, có cần mạnh vậy không?

Thời Nguyện rửa mặt xong mới thấy dễ chịu hơn một chút, cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn vào gương.

Trong gương, mái tóc dài bên tai hơi ướt, dính vào má cô. Cấu trúc xương hoàn hảo kết hợp với đôi mắt đen láy tựa như những viên ngọc quý giá nhất, gần như khắc hai chữ "cấm dục" lên trên mặt.

Gương mặt này, không khác gì gương mặt ở kiếp trước của cô.

Thời Nguyện khẽ thở ra một hơi, cũng tốt, dù sao vẫn hơn là cho cô một khuôn mặt xa lạ.

Cô lau mặt, để mình không nghĩ đến những thứ linh tinh nữa, cô bèn nằm thẳng lên giường. Cô bắt đầu sắp xếp lại những thông tin trong đầu mà mình chưa kịp xem kỹ.

Nguyên chủ là một nhân vật "pháo hôi" chuyên gây chuyện trong sách. Bố mẹ cô qua đời vì tai nạn, để lại cho cô một đứa em trai.

Bản thân nguyên chủ rất ghét cái đuôi nhỏ này, luôn giữ nguyên tắc chỉ cần không để nó chết đói là được, nên cô ấy đối xử với em trai rất tệ.

Đúng lúc nguyên chủ định vứt em trai vào trại trẻ mồ côi thì trợ lý của Giang Ngộ tìm đến.

Nói rằng muốn cô và Giang Ngộ kết hôn giả. Chỉ cần hoàn thành hợp đồng, cô sẽ nhận được ba mươi triệu.

Sau khi biết Giang Ngộ chính là ca sĩ đẳng cấp thần tượng có nhan sắc đỉnh chóp, lại là cậu cả của nhà họ Giang vẫn luôn kín tiếng trước công chúng, nguyên chủ đã đồng ý không chút do dự. Hơn nữa, Giang Ngộ còn rất hào phóng cho phép nguyên chủ đưa cả em trai đến nhà họ Giang.

Lý do đại phản diện tìm đến nguyên chủ thì cô chỉ biết là vì ông nội của anh và ông nội của nguyên chủ trước đây từng có một lời hẹn ước.

Còn về nam nữ chính của cuốn sách này, ngoài việc biết sơ qua cốt truyện và nữ chính có "bàn tay vàng" ra, cô không có nhiều thông tin hữu ích khác. Sắp xếp lại một chút những dòng suy nghĩ hỗn loạn, Thời Nguyện nằm trên giường uể oải thở dài.

Nghĩ lại cảnh mình đã phải phấn đấu bao lâu mới ngồi được lên vị trí mong muốn, vậy mà lại bị một hòn đá đập chết!

Thời Nguyện căm phẫn siết chặt nắm đấm, kéo chăn trùm kín đầu.

Sau khi cảm giác kỳ lạ trên người hoàn toàn biến mất, Thời Nguyện cũng mơ màng ngủ thϊếp đi.

Ngày hôm sau, Thời Nguyện nhìn cách bài trí xa lạ mà vẫn chưa hoàn hồn. Nhưng rất nhanh, cô đã chấp nhận sự thật là mình đã xuyên sách.

Vệ sinh cá nhân xong, cô thay một bộ quần áo đơn giản rồi đi xuống lầu. Nhưng mới đi xuống được một tầng, cô đã trông thấy một bóng người nhỏ bé, gầy gò ở ngay cầu thang.

Thời Nguyện nhìn kỹ lại.

Chỉ thấy củ cải nhỏ đang ló cái đầu bé xíu ra, mở to đôi mắt tròn xoe, rụt rè nhìn cô. Xem trong ký ức là một chuyện, gặp ngoài đời lại là một chuyện khác.

Thời Nguyện nhìn nhóc con vừa đáng yêu vừa mềm mại nhưng lại bày ra vẻ mặt lạnh lùng trước mặt, chỉ cảm thấy tim mình sắp tan chảy. Cũng không biết nguyên chủ sao lại nhẫn tâm ngược đãi em bé nhỏ như vậy.

Cô ngồi xổm xuống, vẫy vẫy tay với nhóc con: "Lại đây."

Nhóc con rụt đầu lại, nhưng rất nhanh đã bước ra từ trong góc.

Nhóc con đi những bước nhỏ xíu đến trước mặt Thời Nguyện. Giọng nói mềm như cục bột cất lên: "Chị ơi..."

Nhóc con trước mặt trông nhiều nhất cũng chỉ bốn, năm tuổi, nhưng lại mặc bộ đồ quá khổ, giày cũng to hơn cả bàn chân nhỏ, trông lại càng nhỏ bé đến đáng thương.