[Hu hu hu! Không uổng công tôi chờ lâu như vậy, cuối cùng cũng ra rồi!]
[Vừa xem "Khoai Môn Viên" ăn cơm đói chết tôi rồi, đã mạnh tay chi tiền gọi một bữa hải sản lớn.]
[Bây giờ sẽ bắt đầu livestream buổi tối rồi đúng không? Không biết có được xem ảnh vừa tắm xong của mọi người không /chảy nước miếng/]
[Wow! Lầu trên nói vậy tôi tự dưng cũng mong chờ ghê, nếu được thấy ảnh vừa tắm xong của Ngộ Thần thì tôi chết cũng không hối tiếc!]
[Vừa từ góc nhìn chính qua đây, Trương Lê đang đi về phía phòng của Ngộ Thần và Thời Nguyện...]
"Cốc cốc..."
Giang Ngộ đặt đồ trong tay xuống rồi mở cửa.
Bên ngoài, Trương Lê thấy người mở cửa là Giang Ngộ, nụ cười vốn đã nở trên môi càng thêm rạng rỡ: "Ngộ Thần..."
Giang Ngộ nhìn ra sau lưng cô ấy thấy không có máy quay của tổ chương trình đi theo, anh thu ánh mắt lại, im lặng nhìn Trương Lê.
"Có chuyện gì không?"
Trương Lê hơi cúi đầu, vén tóc: "Không có gì ạ, chỉ là lúc nãy gặp Ngộ Thần có hơi kích động quá, chưa kịp giới thiệu đàng hoàng với anh, cho nên em muốn..."
Trong lúc Trương Lê đang chậm rãi nói, Giang Ngộ đã sớm dời tầm mắt, nhìn về phía cô gái vừa bước ra từ phòng tắm.
Thời Nguyện với mái tóc dài còn ướt, mặc một bộ đồ ngủ kiểu sơ mi bằng lụa, vạt áo ngủ che mất chiếc quần ngủ cùng kiểu, để lộ đôi chân ngọc trắng nõn, vừa dài vừa thẳng, mỗi một bước đi dường như đều giẫm lên trái tim người khác.
"Ai đến thế?" Cô lê đôi dép lê màu đen, mấy bước đã đi đến bên cạnh Giang Ngộ.
Chỉ là trong lúc cô nói chuyện, những giọt nước trên tóc cô đã thấm ướt vị trí dưới vai. Thấp thoáng còn có thể nhìn thấy một chút áo hai dây bên trong chiếc áo sơ mi.
Yết hầu của Giang Ngộ khẽ trượt, ngón tay thon dài vươn ra, nắm lấy chiếc khăn lông vắt sau gáy Thời Nguyện, lau lau phần đuôi tóc ướt của cô.
Cơ thể cũng vô thức che chắn trước mặt Thời Nguyện.
"Tóc còn ướt, lau khô người rồi hẵng ra."
Lau xong, anh thuận thế dùng khăn lông che đi phần bị nước thấm ướt.
Thời Nguyện có chút không tự nhiên vén mái tóc ướt ra sau tai: "Lát nữa tôi sẽ sấy."
Cô liếc mắt, từ phía sau thân hình cao lớn của Giang Ngộ nhìn thấy Trương Lê mặt đỏ bừng.
"Trương Lê? Ra là cô à, có chuyện gì không?"
Trương Lê nhìn Thời Nguyện đang nghiêng đầu, để lộ chiếc cổ thon dài trắng nõn, cả khuôn mặt "bùng" một tiếng càng đỏ hơn.
"A, tôi không, không có chuyện gì, à thì tôi hơi buồn ngủ nên về trước đây, hai người cứ nói chuyện, cứ nói chuyện..."
Dứt lời, như thể sợ có người đuổi theo, cô ấy chạy biến như một cơn gió.
Thời Nguyện thấy lạ, thắc mắc nhìn Giang Ngộ: "Cô ấy bị sao thế?"
"Chắc là buồn ngủ thật, đi sấy tóc trước đi."
"Ồ..."
[Trời ơi!! Cứu tôi! Cứu tôi! Tôi lại bị Thời Nguyện "sát thương" rồi!]
[Trời ạ! Ôi lạy Chúa tôi, cái eo này, cái chân này, cái xương quai xanh này, này chị ơi thật ra giới tính không cần phải cứng nhắc như vậy đâu...]
[Dù biết rõ chị Thời là người ưa sinh sự, nhưng mà một người ưa sinh sự mà xinh đẹp thế này, có làm trò một chút cũng đáng yêu mà, đúng không?]