Chương 8

Không bao lâu sau, Tiểu Đào bưng đến một bát cơm gạo lứt, trên đó múc hai muỗng đầy thức ăn ngon. Cô bé khép tay lại, ghé sát tai Giang Giang thì thầm: “Về sau mỗi khi nô tỳ trực bếp sẽ để dành đồ ngon cho tiểu thư.”

Giang Giang mỉm cười, từ giờ nàng bắt đầu được Tiểu Đào chăm sóc rồi.

Trên đường quay về sau bữa ăn, Giang Giang khom xuống cẩn thận quan sát các loài cây ven đường. Khi Đông Thanh dẫn nàng đi trước đó, nàng đã chú ý thấy bên vệ đường không thiếu các loại dược liệu: có Giải thảo, Long khôi và Tất cô thảo. Nàng lựa chọn kỹ, hái một ít rồi bỏ vào túi đeo bên hông.

Lúc nàng trở về thì Ngũ công tử cũng gần ăn xong.

Đông Thanh và Thu Yến bưng bát đĩa mà Ngũ công tử đã dùng xuống, tiện thể đi ăn cơm.

Các nàng không đến nhà bếp chung của đám a hoàn mà vào phòng bếp nhỏ bên hông viện.

Vì ăn phần cơm thừa của Ngũ công tử nên dĩ nhiên đồ ăn ngon hơn bếp lớn: có cơm trắng và cá thịt.

Giang Giang phải đi ăn sớm, bởi nàng không thể ăn trước khi Ngũ công tử dùng bữa, nên mới đến bếp lớn.

Đợi họ ăn xong, các nàng sẽ tiếp tục hầu hạ Ngũ công tử rửa mặt nghỉ ngơi.

Đêm nay Đông Thanh còn phải dẫn Thu Yến đến phòng Ngũ công tử để canh đêm.

Ngũ công tử bị thương hai chân, ban đêm luôn phải có người canh.

Đông Thanh chuyện gì cũng dặn dò Thu Yến… khiến Giang Giang rảnh rỗi khá nhiều.

Bên trái viện có hai phòng dành cho a hoàn; phòng lớn hơn là của Đông Thanh.

Giang Giang và Thu Yến chung một phòng, giữa phòng có hai chiếc giường cách nhau chỉ một khoảng tầm một cánh tay, bên phải là bàn dưới cửa sổ, góc phòng đặt một tủ áo cao năm thước, ngoài ra không còn gì khác.

Hôm nay Giang Giang thật sự mệt cả ngày. Nhưng nàng vốn khó ngủ, lại ngủ ít, lúc này vẫn còn tỉnh táo. Nhân lúc trời còn sáng, nàng đến bếp mượn chày cối từ Tiểu Đào, đem đặt lên bàn dưới cửa sổ.

Nàng lấy những dược liệu đã hái lúc về ra, dùng khăn lau sạch từng loại, rồi cho vào cối, thêm một ít vôi nàng cạo được từ tường, sau đó bắt đầu giã và nghiền.

Công việc này phải làm chậm rãi, không thể vội. Giang Giang đứng một lúc, đứng mỏi mới kéo một cái ghế nhỏ lại, ngồi xuống, từng nhát từng nhát giã thuốc.

Ánh trăng tỏa sáng dịu đẹp, chiếu lên mặt bàn khiến cả khoảng trước bàn trở nên trong veo, sáng rõ. Ánh trăng không chỉ khiến viền cối gỗ trở nên bóng loáng mà còn phản chiếu được cả bóng tay nàng đang chuyển động từng nhịp một.

Tiếng côn trùng kêu như vọng lên ngay dưới chân nàng, đồng hành cùng nàng. Đêm rất yên tĩnh, nhưng cũng rất rộn rã.

Thu Yến đang ngủ say, bỗng cảm giác có ai đẩy mình mấy cái. Bên tai truyền đến giọng nói nhẹ nhàng: “Thu Yến, dậy đi.”

Cô mở mắt mơ màng: “Chị Đông Thanh.”

“Đến giờ dậy rồi.”