Chương 6

Đầu xuân, liễu bay phất phơ khắp trời.

Trang Điệp đi theo đoàn người phía trước, bước trên con đường đá trong khu vườn.

Khu vườn rộng mênh mông, cây lạ hoa hiếm nở khắp nơi, nhìn mãi chẳng thấy điểm cuối. Dọc đường là những khóm mẫu đơn, thược dược hiếm thấy đang đua nhau khoe sắc. Cô ngẩng đầu, những cánh liễu mềm mại bay lượn qua trước mặt.

Đúng vậy, cô thật sự hối hận rồi.

Cô từng nghĩ mình chỉ cứu một người.

Không ngờ, kết cục lại là khiến cả nhà mình tan cửa nát nhà.

Đám nha hoàn phía trước dừng lại, Trang Điệp cũng dừng theo.

Quản sự Lưu từ đầu hàng đi dọc xuống cuối, ánh mắt quét qua từng người, cuối cùng dừng lại trước mặt Trang Điệp, liếc cô mấy cái.

Ông ta rút ra một quyển danh sách, lần lượt điểm tên xác nhận, sau đó phất tay.

Các nha hoàn liền chia nhau đi về các hướng khác nhau.

Chỉ còn lại Trang Điệp và một nha hoàn khác đứng trước cô.

Quản sự Lưu hạ giọng hỏi:

“Ngươi là cháu gái của Vương nhũ nương phải không?”

Trang Điệp gật đầu:

“Vâng.”

Sau khi hiệu thuốc trong nhà bị thiêu rụi, cô mang theo Tiểu Đào lên kinh thành nương nhờ dì.

Dì cô là thϊếp của tam lão gia trong phủ Thái phó. Vốn dĩ cô có thể ở tạm nhà dì, nhưng sợ Thẩm Lan lần theo mối quan hệ họ hàng mà truy ra tung tích, nên nghe theo lời dì, xin vào phủ làm nha hoàn.

Một là cô chẳng còn người thân nào khác, có dì ở gần cũng tiện bề nương tựa;

hai là trong phủ Thái phó dễ ẩn mình hơn, dẫu Thẩm Lan có quyền thế cũng không thể tùy tiện khám xét, vẫn an toàn hơn là ở ngoài bị hắn tìm thấy.

Đã là ẩn thân thì tất nhiên không thể công khai quan hệ với dì, đành nói mình là cháu gái của nhũ nương bên cạnh dì.

Quản sự Lưu liếc cô một cái:

“Ta với Vương nhũ nương cùng vào phủ, cũng xem như quen biết cũ. Bà ấy nhờ ta, nên ta mới đặc biệt sắp cho ngươi một chỗ nhàn hạ. Khu vườn của ngũ công tử là nơi yên tĩnh nhất trong phủ, chẳng cần giặt giũ hay nấu nướng, chỉ cần quét dọn, pha trà, bưng nước là được. Để sắp xếp được việc này, ta cũng tốn không ít công. Coi như đã rất chiếu cố ngươi rồi đấy.”

“Đa tạ quản sự Lưu.” Trang Điệp cúi người cảm tạ, nhưng khi đứng dậy, lại phát hiện ông ta nhìn mình thêm mấy lần.

Cô chớp mắt, không hiểu ý.

Bên cạnh, nha hoàn còn lại vội bước lên, giọng đầy nịnh nọt:

“Đương nhiên rồi, bọn nô tỳ mới vào phủ, còn nhiều điều chưa hiểu, sau này mong quản sự chỉ bảo nhiều hơn. Có điều, nô tỳ mới đến, chưa lĩnh bổng lộc, chờ khi có bạc rồi, tất nhiên sẽ tỏ lòng biết ơn. Ngày mai để nương nô tỳ mang ít bánh đến tặng quản sự.”