Chương 5

Nói rồi, nàng ra ngoài mở cửa phòng bếp, tìm thấy tiểu ni cô đang quét nhà trong phòng khách. Tiểu ni cô hỏi: "Vị thí chủ đó đã đỡ hơn chưa ạ?"

"Vừa mới băng bó xong. Ta biết trong chùa có một ít dược liệu, muội có thể dẫn ta đi lấy một ít dược liệu để trị thương cho hắn không?"

Ni cô am hẻo lánh, đường xuống núi lại xa, sợ bị thương hàn cảm mạo nên luôn có dược liệu dự trữ, mà những dược liệu này hầu như đều do phụ thân của Trang Điệp là Trang đại phu quyên tặng, nàng vừa đề nghị, tiểu ni cô đã lập tức đồng ý ngay: "Được ạ."

Trang Điệp theo tiểu ni cô đến một phòng chứa đồ, xem xét dược liệu. Được bảo quản rất tốt, không bị ẩm mốc, vậy thì tốt rồi.

"Bấy nhiêu đây đủ không?"

"Đủ thì đủ rồi." Trang Điệp mỉm cười: "Đa tạ."

Tiểu ni cô lắc đầu: "Người xuất gia lấy từ bi làm gốc, không nên nhận lời cảm tạ. Vừa rồi chỉ là ta sợ mở ra tiền lệ này, bọn họ sẽ đưa bất cứ ai lên núi." Giống như đang giải thích cho sự do dự lúc trước của mình.

"Đó là lẽ tự nhiên, chẳng qua hôm nay vừa hay có chúng ta ở đây, bị chúng ta bắt gặp cũng là duyên phận. Cứu được thì cứ cứu thôi. Đúng rồi, chuyện ta thay y phục cho hắn, tuyệt đối không được nói ra ngoài."

Tiểu ni cô cười rộ lên: "Tất nhiên sẽ không nói đâu ạ.”

Trang Điệp cũng cười một lúc, thu dọn ít dược liệu, rồi như sực nhớ ra điều gì, nàng quay về sương phòng của mình, lấy lại cuốn y thư đang đặt trên bàn.

“Hắn tỉnh chưa?” Vừa mới bước vào bếp, Trang Điệp đã hỏi.

Tiểu Đào lắc đầu.

Trang Điệp đặt gói dược liệu lên bàn bếp, chia thuốc theo tỉ lệ: “Tiểu Đào, đây là ba thang, ngươi sắc lần lượt cho hắn uống.”

Tiểu Đào từ nhỏ đã lớn lên trong y quán cùng Trang Điệp, tai nghe mắt thấy nhiều, việc này chẳng có gì khó khăn. Nàng ấy vội vàng đáp: “Vâng ạ.”

Rồi lập tức đứng dậy thu dọn dược liệu, bắt tay vào sắc thuốc.

Ngoảnh đầu lại, nàng ấy thấy Trang Điệp đang nửa quỳ bên cạnh nam tử kia, khẽ đặt tay lên trán hắn lần nữa, sau đó ngồi nghiêng xuống, mở y thư ra. Trên trang giấy hiện rõ một bức đồ hình toàn bộ kinh mạch nam tử.

Tiểu Đào chỉ liếc một cái đã vội thu ánh mắt về.

Tiểu thư từ nhỏ đã quen xem những thứ này, khó trách không sợ hãi khi phải thay y phục cho nam tử kia.

Phụ thân Trang Điệp là đại phu nổi danh trong trấn, gia tộc nhiều đời làm nghề y. Tiểu thư chịu ảnh hưởng từ nhỏ, cũng rất thích đọc y thư. Chỉ tiếc, nàng là nữ nhi, không tiện lộ diện ngồi đường đường chính chính xem bệnh, lão gia cũng không cho nàng chẩn mạch cho người khác.