Tay Trang Điệp vẫn không ngừng cởi y phục ướt của đối phương, vừa cởi vừa lau khô, vừa quan sát.
E là vết thương từ hôm qua, vẫn còn rất mới, chưa đóng vảy, có vài chỗ ngâm trong nước mưa quá lâu, da thịt trắng bệch, dính liền với y phục, lúc nàng xé ra đã cảm nhận được cơ thể hắn căng cứng lại, như có cảm giác phòng bị.
"Không sao đâu." Trang Điệp nhẹ giọng an ủi hắn.
Có lẽ đã nghe thấy, đôi mày đang nhíu chặt của nam tử hơi giãn ra một chút.
Động tác nàng nhanh nhẹn cởi y phục của hắn ra, trước tiên dùng chăn đắp lên người hắn, tránh cho hắn bị lạnh. Nàng đi tới tìm bộ áσ ɭóŧ và những mảnh vải lót không cần dùng nữa mà tiểu ni cô để lại, cắt những mảnh vải lót không cần dùng thành từng dải dài.
Phần bụng và đùi là vết thương lớn, vẫn còn đang rỉ máu, phải đè chặt để cầm máu.
Những vết thương nhỏ khác thì không đáng ngại.
Trang Điệp gắng sức nâng phần eo rắn chắc của đối phương lên một chút, luồn dải vải lót xuống dưới lưng, rồi vòng qua phía bên kia để đón lấy.
Mái tóc dài rơi trên eo của hắn, theo động tác nàng vươn người lấy dải vải ở phía bên kia, mái tóc mềm mại lướt qua vùng eo bụng của hắn.
Cuối cùng cũng lấy được dải vải ở phía bên kia, nàng rắc kim sang dược lên, quấn mấy vòng rồi buộc chặt lại, cuối cùng cũng băng bó xong hai vết thương lớn của hắn, sau đó mặc cho hắn bộ y phục cũ của ni cô, rồi đắp chăn lại.
Làm xong những việc này, nàng nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Trên tay dính không ít vết máu, nàng đi đến bên chum nước, múc nước rửa tay.
"Xong rồi sao?" Tiểu Đào nãy giờ vẫn đang ra sức quạt lửa cho lò, lúc này mới quay đầu lại.
"Xong rồi." Trang Điệp mỉm cười. Nàng không quá câu nệ chuyện nam nữ khác biệt, nhưng không có nghĩa là Tiểu Đào cũng không sợ, vì vậy vừa rồi nàng mới không gọi Tiểu Đào giúp đỡ, cũng không giận Tiểu Đào.
Tiểu Đào lại có vẻ hơi chột dạ, lúc này mới nhìn kỹ khuôn mặt của nam tử. Vừa rồi không để ý, lần này mới phát hiện nam tử này lại anh tuấn lạ thường, giống như ngọc diện thư sinh trong các thoại bản, tóc mai như cắt, mũi cao mắt sâu.
Thật là tuấn tú, khiến nàng ấy không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.
Trang Điệp đợi tay khô rồi mới qua sờ trán đối phương, có hơi sốt nhẹ, nhưng không phải sốt cao, cần phải theo dõi thêm, nàng đứng dậy: "Ngươi ở đây chăm sóc hắn trước, ta đi tìm tiểu ni cô."