Chương 3

Còn Tiểu Đào thì đỡ eo.

Chân to thật, đây là suy nghĩ đầu tiên của tiểu ni cô khi tiếp xúc gần với một nam nhân, chân hắn thô, người lại rất dài, ba người cùng nhau dùng sức nâng lên.

Phù, thật nặng!

Cứ như nặng bằng cả cái chum chứa đầy nước trong bếp của bọn họ vậy.

Các nàng vừa nâng lên đi được vài bước, đã thấy vệt nước rơi trên đường dần dần có những tia máu loãng, men theo phiến đá dưới hành lang chảy vào trong đất vườn.

Tiểu ni cô kinh ngạc "A" một tiếng.

Trang Điệp liếc mắt nhìn: “Vết thương vẫn đang chảy máu, chưa cầm lại được.”

Ba người cùng nhau gắng sức chậm rãi di chuyển một lúc lâu, mới khiêng được nam tử vào đặt lên đống rơm khô trong nhà bếp, lúc đặt xuống cả ba đều thở phào một hơi, tiểu ni cô lau mồ hôi trên trán.

"Trong am có y phục của nam nhân không?" Trang Điệp hỏi.

Tiểu ni cô lắc đầu, rồi đột nhiên nhớ ra: "Có của một vị ni cô đã qua đời, bà ấy rất mập, có lẽ..."

"Lấy ra đây đi. Lấy thêm ít y phục cũ không cần dùng đến và kéo nữa, đúng rồi, lấy thêm một bộ chăn nệm, cả kim sang dược nữa."

Tiểu ni cô gật đầu, chạy ra ngoài lấy đồ, vội vã đến mức không đóng cửa, gió và mưa cùng lúc lùa vào.

"Tiểu Đào. Ngươi đóng cửa lại, rồi nhóm lửa trong lò lên." Trang Điệp ra lệnh.

Đợi Tiểu Đào đóng cửa xong, quay người lại, thì thấy Trang Điệp không biết đã tìm được một chiếc khăn khô từ đâu đang kéo áo trước ngực đối phương ra để lau khô nước.

"Tiểu thư!" Sắc mặt nàng ấy biến đổi.

"Bộ y phục ướt này phải cởi ra, nếu không hắn chắc chắn sẽ bị nhiễm lạnh. Ngươi nhóm lửa xong thì qua đây giúp một tay. Đúng rồi, nếu khói nhiều quá thì mở hé cửa sổ ra."

"Tiểu thư, nam nữ khác biệt." Tiểu Đào nhắc nhở cô.

"Không sao, hắn có biết đâu."

"..."

Tiểu ni cô ôm y phục và chăn mền tới, đẩy cửa ra, thấy Trang Điệp đã cởi được một nửa y phục của người kia, mặt nàng ấy lập tức đỏ bừng tai nóng, không dám lại gần.

Tiểu ni cô trong am phần lớn là trẻ sơ sinh bị bỏ rơi, được đưa lên núi nuôi dưỡng, trên núi lại toàn là nữ tử, chưa từng tiếp xúc với nam nhân nào, phản ứng như vậy thực sự là bình thường: "Nếu muội sợ thì cứ đứng canh ngoài cửa, hoặc đi làm việc của mình đi, hai người chúng ta là đủ rồi."

Tiểu ni cô đặt chăn nệm và y phục lên đống rơm, ngoan ngoãn gật đầu rồi đi ra ngoài.

Lần này nàng ấy rất cẩn thận đóng cửa lại.