Chương 2

"Được rồi. Chúng ta đi xem chút đi." Trang Điệp đặt sách xuống đứng dậy.

"A?" Tiểu Đào ngẩn ra: "Tiểu thư, còn canh lê."

Trang Điệp quay đầu mỉm cười: "Mang theo đi."

Hôm nay các ni cô đều đã xuống núi mua sắm, còn một vị lớn tuổi hơn vì nhiễm phong hàn nên bệnh nằm liệt giường ngủ mê man, chỉ còn lại tiểu ni cô trông nhà.

Tiểu ni cô đang do dự không biết có nên đánh thức vị ni cô lớn tuổi đang bị bệnh để thương lượng một phen hay không thì nghe thấy động tĩnh có người đến từ phía sau, quay đầu lại, chính là Trang Điệp.

Trang Điệp là nữ nhi của chưởng quỹ Vạn Xuân Đường dưới núi.

Cô mẫu của nàng sau khi mất chồng mất con đã xuống tóc xuất gia ở đây, nên mỗi dịp lễ tết nàng đều đến am ni cô nghèo nàn hẻo lánh trên núi này ở một thời gian, nhà bọn họ cũng tốt bụng, thường xuyên quyên góp một ít dược liệu và tiền hương khói.

"Trang thí chủ." Tiểu ni cô gọi nàng một tiếng.

Trang Điệp dừng lại, ánh mắt nhìn xuống, đánh giá nam tử trẻ tuổi này.

Rất trẻ. Khoảng chừng hai mươi.

Mái tóc đen buộc đuôi ngựa cao, vì ẩm ướt nên trông vô cùng đen bóng. Có lẽ đã bị dầm mưa rất lâu, nhiều sợi tóc dính bết trên mặt.

Ngũ quan lờ mờ có thể thấy là tuấn mỹ, chỉ là sắc mặt cực kỳ tái nhợt, đôi môi tím bầm, hình như là do mất máu quá nhiều, lại thêm bị thương và nhiễm lạnh.

Y phục toàn là màu đen, cổ tay áo, thắt lưng, ống quần đều được buộc rất chặt, chân đi ủng đen.

Chất liệu vải còn rất mới, không giống hạng nông phu hay thổ phỉ, mà giống như một hộ vệ hoặc hộ tiêu.

Rách nát tả tơi, không phải do mặc đã lâu, mà là do vết đao và vết roi.

Hắn thở dốc, hơi thở nặng nề, rõ ràng đang vô cùng đau đớn.

"Chúng ta khiêng hắn vào trong đi." Trang Điệp đến đây vốn đã có dự định này, nàng quay đầu nhìn lướt qua Tiểu Đào: "Tiểu Đào, ngươi mang canh lê vào trong bếp, rồi trải một ít rơm khô xuống đất. Nhớ trải dày một chút."

Tiểu Đào vâng lời đi làm, không lâu sau đã quay lại.

Trang Điệp chủ động đỡ phần vai của nam tử: "Ta đỡ đầu, hai người một người đỡ chân, một người đỡ eo." Nam tử trẻ tuổi này tuy không mập, nhưng có thể lờ mờ thấy được cơ bắp cường tráng, chắc chắn không nhẹ.

Tiểu ni cô mới mười ba mười bốn tuổi, đúng độ tuổi chưa có chủ kiến, người lớn hơn hai tuổi là Trang Điệp đã lên tiếng nên cũng nghe theo.

Nàng ấy ngoan ngoãn ngồi xổm xuống phía sau nam tử, ôm lấy hai chân hắn.