Tiết Thanh Minh, mưa rơi lất phất.
Ngày thứ hai lên núi trời bắt đầu đổ mưa, rả rích không ngừng, ngay cả trong giấc ngủ cũng nghe tiếng tí tách.
Trang Điệp ôm một quyển y thư, ngồi trong sương phòng dành cho khách nữ của Phổ Thanh tự, quay đầu ngắm nhìn cơn mưa ngoài cửa sổ.
Trong màn mưa bụi mờ mịt, từ ngoài cổng lớn truyền đến mấy tiếng gõ cửa “cốc cốc cốc” vang dội.
Tiểu ni cô bung dù vội chạy qua mở then cửa.
Cửa vừa mở, một nam tử áo đen ngã nửa người vào ngưỡng cửa, dọa tiểu ni cô lùi lại mấy bước, thấy đối phương không động đậy mới dám tiến lên một chút.
Bên cạnh nam tử áo đen còn có một người, toàn thân cũng ướt sũng hơn nửa, chính là tiểu nhị của khách điếm dưới lầu.
Hắn ta lo lắng nói gì đó với tiểu ni cô.
Tiểu ni cô lắc đầu, tiếng mưa ồn ào, không nghe rõ tiếng nói, chỉ thấy hai người như tranh luận một hồi, tiểu nhị hình như cũng mặc kệ, nhặt ô giấy dầu lên, chạy một mạch về.
Khuôn mặt của tiểu ni cô lộ vẻ lo lắng, tuy nghe không rõ, nhưng khẩu hình hình như đang hét lên: "Ngươi quay lại đi."
Tiểu Đào từ phòng bếp gần cửa bưng một chén canh nóng, đi dọc hành lang, bưng đến sương phòng của Trang Điệp, đẩy cửa vào: "Tiểu thư, người dùng một chén canh lê đi ạ."
"Người đó là ai vậy?" Trang Điệp hỏi.
Tiểu Đào vừa ở trong bếp, có lẽ đã nghe được.
"Hình như là một vị khách của khách điếm, sau khi biến mất mấy ngày, sáng nay đã thấy toàn thân đầy vết thương ngã trước cửa tiệm. Chắc là gặp phải cướp rồi. Nhưng trên người hắn không có bạc, khách điếm không muốn giữ lại, lại sợ không giữ sẽ gây ra án mạng, nên trực tiếp vứt cho chùa chiền chăm sóc." Tiểu Đào đặt chén canh lê xuống.
"Thì ra là vậy."
Trong màn mưa bụi, tiểu ni cô vẫn đứng ở cửa, nhìn về phía xa rồi lại nhìn nam tử trên mặt đất, như đang không biết phải làm sao.
"Thật là. Chùa chiền cũng đâu phải vạn năng, sao chuyện gì cũng vứt cho chùa thế này?" Tiểu Đào cũng quay đầu nhìn: "Huống hồ đây là am ni cô, không thể so với chùa lớn được. Có vứt thì cũng nên vứt cho Phật tự, chúng ta dù sao cũng là một đám nữ tử..."
"Chắc là vì Phật tự quá xa rồi." Trang Điệp đáp.
Phật tự lớn còn ở dưới chân núi, mưa đã rơi mấy ngày rồi, đường núi trơn trượt, cõng người xuống núi sợ dễ xảy ra chuyện, nếu thuê xe ngựa lại tốn thêm một khoản bạc. Khách điếm này chắc là không chịu chi. Ngược lại, am ni cô lại gần khách điếm hơn.