Chương 5

Cách thể hiện sự tức giận vừa ấu trĩ lại vừa trực tiếp, giống như lúc này đây...

Trì Xuân nhìn thấy khối thịt kia đang ngọ nguậy, nó dần vặn vẹo, biến hình, vươn ra một cái xúc tu núng nính thịt.

Đầu xúc tu đập vào thành hộp thoăn thoắt lúc mạnh lúc nhẹ, tạo ra những tiếng “Bộp bộp” khẽ khàng.

Là một đứa trẻ có tính khí rất lớn, cô nghĩ.

Nhưng chẳng hề đáng yêu chút nào, chỉ khiến người ta cảm thấy xấu xí đến đáng sợ.

Cô thở dài, lục tìm một gói bánh quy trong ngăn kéo phía trên, thành thục đút cho nó ăn.

Con quái vật nhỏ giống như một khối slime dính dấp, ngọ nguậy “Nuốt chửng” chiếc bánh quy.

Chẳng bao lâu sau, nó phát ra một tiếng “Phụt” khẽ, rồi lại nhè bánh quy ra.

Nó đang làm mình làm mẩy đây mà.

Cái xúc tu kia vẫn đang lơ lửng giữa không trung đung đưa chậm rãi, trông như đang vẫy gọi cô.

Nhưng Trì Xuân biết nó không phải là đứa trẻ đang học lễ nghi, cũng thừa hiểu nó đang vòi vĩnh cái gì.

Cô do dự trong thoáng chốc, cuối cùng vẫn vươn tay về phía nó.

Cái xúc tu kia bỗng nhiên căng cứng, đầu xúc tu chạm vào đầu ngón tay cô, rồi quấn chặt lấy ngón trỏ của cô như một con rắn.

Cảm giác xá© ŧᏂịŧ nhớp nháp, ẩm lạnh từ từ quấn quanh tay cô, mang theo cảm giác tê dại leo dọc sống lưng.

Trì Xuân kìm nén cơn xung động muốn vứt bỏ khối sinh vật dị dạng này đi, cố gắng giảng giải lý lẽ với nó, hệt như một người mẹ thực thụ.

“Mẹ biết con ở trong cái hộp nhỏ này sẽ buồn chán, nhưng bên ngoài nguy hiểm lắm. Ban nãy nếu không phải mẹ ngăn cậu ta lại thì rất có thể cậu ta đã phát hiện ra con rồi, như thế sẽ mang lại không ít rắc rối đâu.” Giọng cô dịu dàng: “Con có thể xem mẹ là mẹ, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc mẹ sẽ dung túng cho con.”

Con quái vật dị dạng kia ngọ nguậy, dường như đang mυ"ŧ mát ngón tay cô.

“...”

Trì Xuân im lặng một lát, rút tay về rồi đứng thẳng dậy.

Chắc chắn là cô điên rồi.

Thế mà lại đi lẩm bẩm một mình với một con quái vật, còn nói ra bao nhiêu lời lẽ khó hiểu như vậy.

Vết thương trên cánh tay lại bắt đầu đau nhức, cô muốn đi tìm thêm chút thuốc nên đóng nắp hộp lại.

Cô hành động vội vàng, bởi vậy không nhìn thấy khối sinh vật dị dạng kia đang chậm rãi vặn vẹo, dần dần hiện lên hình hài mờ ảo của một con mắt.

Con mắt ấy vẫn chưa thành hình trọn vẹn, nhãn cầu trắng dã cứng ngắc xoay chuyển, bắt trọn lấy bóng dáng cô ngay khoảnh khắc nắp hộp đóng sập xuống.