Nó có màu da nhàn nhạt, xen lẫn vài vệt đỏ thẫm, đó là máu của chồng cô, vì để đã lâu nên đã chuyển sang màu đen.
Theo bản năng, Trì Xuân cảm thấy buồn nôn, nhưng cô không vứt nó đi.
Suy cho cùng, ngoại trừ cái “Căn cứ” xa vời kia, đây là một niềm hy vọng vô vọng khác.
Cảm xúc của cô nhạt nhòa, công bằng mà nói, cô không có tình cảm quá sâu đậm với chồng mình. Nhưng khi anh chết, cô vẫn cảm nhận được mùi vị trái tim co rút lại thành một nắm đau đớn.
Anh ấy chết khi đang tìm kiếm vật tư trong một siêu thị nhỏ.
Khi Trì Xuân tìm thấy anh, thi thể anh đã bị zombie cắn xé không còn nguyên vẹn, nằm lặng lẽ trên sàn nhà.
Mùi máu tươi thu hút không ít zombie kéo đến, cô không dám ra ngoài, co rúm trong hộc tủ dưới kệ hàng siêu thị, trốn suốt cả đêm.
Cũng chính đêm đó, cô đã có một giấc mơ.
Trong mơ, có người nói với cô rằng, đứa con của trời có khả năng cứu rỗi ngày tận thế sắp sửa giáng sinh.
Và cô được chọn làm người nuôi dưỡng nó.
Cô cứ tưởng đó là chuyện hoang đường.
Nhưng khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, bên cạnh cô xuất hiện thêm một khối thịt máu me đầm đìa.
Khối thịt đó ngọ nguậy, vệt máu từ nó kéo dài đến thi thể không còn nguyên vẹn của chồng cô, chui tọt vào trong l*иg ngực trống hoác của anh.
Điều này khiến nó trông giống như một trái tim dị dạng vừa bò ra từ cơ thể anh ấy vậy.
Có lẽ vì đã tuyệt vọng đến bước đường cùng, cô giữ nó lại.
Sợ nó làm hại người khác, cô trốn trong siêu thị nhỏ suốt hai ngày.
Mãi đến khi xác định nó ngoài việc có ngoại hình kinh tởm ra thì không có bất kỳ mối đe dọa nào, cô mới mang nó trở về nơi ẩn náu.
Việc cho nó ăn là cả một vấn đề phiền toái.
Cô không biết con quái vật này rốt cuộc là thứ gì, cũng chẳng rõ nó có cần ăn hay không.
Nhưng cô trước giờ luôn kiên nhẫn.
Đối đãi với nó, cô giống như một người mẹ trẻ vụng về.
Người mẹ lần đầu có con hoang mang tìm tòi cách nuôi dạy một đứa trẻ, và cô cũng y như vậy.
Chỉ có điều đứa trẻ này dị dạng hơn, đáng sợ hơn mà thôi.
Sau hai tháng, cô đã nắm rõ tập tính của nó.
Ngoại trừ vẻ bề ngoài, nó chẳng khác gì những đứa trẻ sơ sinh khác.
Cũng cần ăn uống, có cảm xúc, và cũng cần sự che chở, bầu bạn của “Mẹ”.
Nó rất ỷ lại vào cô.
Nếu không nhìn thấy cô trong một thời gian dài, nó sẽ nổi giận.