Tùng Du đang định nói gì đó thì bỗng nghe thấy chiếc tủ trong góc phát ra tiếng động.
Cậu ta lập tức chuyển tầm mắt, dán chặt vào góc đó.
Trì Xuân cảm thấy bàn tay đang nắm lấy cánh tay cô siết chặt hơn hẳn.
Ngay khoảnh khắc cậu ta buông tay định bước tới, cô vội giữ cậu lại, nói: “Không sao đâu, là do lúc nãy đồ đạc để không chắc chắn thôi. Chỉ là cái tủ, cũng đâu thể giấu được thứ gì.”
Mí mắt Tùng Du khẽ run, cậu ta cười khẽ như tự giễu: “Là em hơi thần hồn nát thần tính rồi, nghe tiếng động gì cũng ngỡ là zombie.”
Viện bảo tàng văn hóa này rất nhỏ, kiến trúc chính hình chữ U, gồm ba tầng.
Tầng một là sảnh triển lãm, những người sống sót đều tập trung sống ở khu văn phòng tầng hai và ba.
Căn phòng này của Trì Xuân cũng là do văn phòng tạm thời cải tạo thành, bàn làm việc và tủ hồ sơ đều đã bị chuyển xuống dưới để chặn cửa kính lớn, trong phòng chỉ kê một chiếc giường sắt đơn và tủ đồ, nhìn lướt qua là thấy hết.
Trống huơ trống hoác, cũng chẳng thể nào giấu được zombie.
Ánh mắt cậu ta dừng lại nơi chiếc giường đơn kia.
Giường sắt rất nhỏ, mới cách đây không lâu còn phải chịu đựng sức nặng của hai người.
Người đàn ông kia khi ngủ luôn thích ôm lấy cô.
Dù là ăn gió nằm sương nơi hoang dã, hay hiếm hoi lắm mới tìm được chốn dung thân có giường, người đàn ông ngày thường ôn hòa điềm đạm ấy đều sẽ bộc lộ chút thú tính. Giống như đang canh giữ món bảo vật trân quý, anh ấy ôm chặt lấy cô, khăng khít không chừa một kẽ hở, đề phòng bất kỳ ánh mắt dòm ngó thèm thuồng nào.
Ngay cả chuyện mặn nồng với cô, anh ấy cũng thường chọn những nơi kín đáo.
Phải che chắn cô thật kín kẽ.
Lại còn cắи ʍút̼ cánh môi cô, từng chút từng chút nuốt trọn những hơi thở dốc rối loạn, keo kiệt đến mức không chịu để lọt ra ngoài dù chỉ một tiếng động nhỏ.
Tùng Du dời tầm mắt đi.
Chỉ tiếc là, anh ấy đã chết rồi.
Cậu ta nói: “Nếu có chuyện gì, hãy gọi tôi bất cứ lúc nào.”
Trì Xuân gật đầu: “Được.”
Đợi cậu ta đi khỏi, cô rảo bước tới, khóa trái cửa lại.
Xác định cửa không thể mở được từ bên ngoài, cô mới đi đến góc phòng, cúi người, vặn khóa ngăn kéo dưới cùng.
Kéo ngăn kéo ra, bên trong chỉ đặt vỏn vẹn một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Trì Xuân hít sâu một hơi, đợi nhịp tim ổn định lại đôi chút mới mở nắp hộp ra.
Bên trong là một khối sinh vật dị dạng đang ngọ nguậy.