Cậu ta tầm hai mươi tuổi, dáng người cao ráo, ăn mặc rộng rãi.
Mái tóc hơi dài, che khuất một nửa đôi mắt đen kịt, khiến vẻ mặt toát lên sự u ám.
Đó là học trò của chồng cô tên Tùng Du.
Ba năm trước cậu ta mới là sinh viên năm nhất, vì hứng thú với môn học do chồng cô giảng dạy nên thường xuyên liên lạc với anh ấy.
Khi khủng hoảng bùng phát, cô đến văn phòng trường tìm chồng, Tùng Du tình cờ cũng đang ở đó, thế là ba người cùng nhau chạy trốn.
Tính tình người này trầm ổn, chỉ có một chuyện khiến cô không được tự nhiên.
Rõ ràng nhỏ hơn cô bốn năm tuổi, lại là học trò của chồng, nhưng cậu ta lại quen gọi cả họ tên cô, thỉnh thoảng còn giống như chồng cô, gọi cô là “Tiểu Xuân”.
Trì Xuân giấu cánh tay ra sau lưng: “Sao thế?”
“Tiện đường đi ngang qua, nghe thấy tiếng động hơi lớn nên ghé vào xem thử, cô bị thương à?”
Thấy không giấu được, Trì Xuân dứt khoát thú nhận: “Chỉ là vết thương nhỏ thôi, tôi xử lý rồi.”
Tùng Du lại bước tới, nắm lấy cánh tay cô, kéo ra.
Cậu ta chăm chú nhìn lớp gạc quấn chặt, lòng bàn tay ấm nóng bao quanh cánh tay cô, cảm giác hơi bỏng rát.
Tay Trì Xuân run lên, nghĩ đến điều gì đó, cô vội giải thích: “Không phải bị cắn đâu, là sáng nay ra ngoài tìm vật tư cùng mọi người, trời tối không nhìn rõ nên lỡ bị kính cứa vào.”
Ba tháng trước họ gặp được một nhóm người sống sót.
Tính cả họ là mười bốn người, lập một căn cứ tạm thời trong viện bảo tàng của thị trấn nhỏ này.
Đến giờ chỉ còn lại chín người.
Chết mất năm người, trong đó bao gồm cả chồng cô.
Nhớ lại chuyện cũ này, Trì Xuân rũ mắt xuống, tay bất giác siết chặt.
Tùng Du không để ý, trên mặt ngược lại còn thoáng qua chút ý cười.
“Em biết. Nếu thật sự bị cắn...” Cậu ta dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng miết dọc theo mép gạc: “Mùi sẽ không sạch sẽ thế này, hơn nữa cũng đã biến dị từ lâu rồi.”
Xúc cảm ấm nóng pha lẫn chút tê dại, Trì Xuân ngước mắt lên: “Vậy cậu...”
“Chỉ muốn xem vết thương xử lý thế nào thôi.” Giọng cậu ta vẫn bình thường, tay không buông ra: “Dù sao thì thầy... Là học trò của thầy, em cũng nên chăm sóc cô cho tốt.”
Cậu ta rất ít khi gọi cô là cô, không giống vẻ thoải mái khi gọi “Trì Xuân” thường ngày, mà ngược lại có chút dính dấp, nặng nề.
Tựa như sự tôn trọng được thốt ra một cách chậm rãi đầy miễn cưỡng.
Trì Xuân nói: “Không cần phải thế đâu, lúc này quan trọng nhất là tự chăm sóc bản thân mình. Hơn nữa cậu là học trò của Thê Ngọc, dù anh ấy không còn nữa, theo lý thì phải là tôi chăm sóc cậu mới đúng.”