Trì Xuân kéo ngăn kéo ra, lục tìm thuốc.
Trong đó vẫn còn nguyên một cuộn gạc, cồn i-ốt đã cạn đáy, tuýp thuốc mỡ Erythromycin cũng gần như dùng hết sạch, chỉ còn lại cái vỏ dẹp lép.
Cô xắn tay áo lên, đổ chút cồn i-ốt ít ỏi còn lại lên vết thương ở cánh tay, rồi cố sức nặn ra một lượng thuốc mỡ cỡ hạt đậu nành, thoa đều rồi băng bó lại.
Vết thương này của cô là do mảnh kính cứa phải. Nếu là trước kia, cô hoàn toàn có thể đến bệnh viện xử lý, hoặc tệ lắm thì chạy ra hiệu thuốc mua chút thuốc cũng được.
Chứ đâu đến nỗi phải chi li tính toán thế này, chỉ hận không thể pha loãng cồn i-ốt với nước để dùng dần.
Nhưng thế giới bây giờ đã khác xưa rồi.
Ba năm trước, nguy cơ zombie bùng phát.
Loại virus này lây lan cực nhanh, cả thế giới nhanh chóng rơi vào cảnh hỗn loạn chưa từng có, zombie hoành hành khắp nơi, chốn nào cũng là địa ngục trần gian.
May thay chẳng bao lâu sau, con người cũng tiến hóa ra những dị năng giả, miễn cưỡng có được khả năng đối đầu với kẻ địch.
Trì Xuân từng nghe nói có dị năng giả đã xây dựng được căn cứ. Căn cứ ngăn cách zombie bên ngoài bức tường, bên trong tường bình an trật tự, không đến mức ngày nào cũng phải sống trong nơm nớp lo sợ, bán mạng bôn ba chỉ vì chút vật tư.
“Căn cứ” giống như củ cà rốt treo ngay trước mắt, dụ dỗ vô số người sống sót chạy đôn chạy đáo, trong đó có cả cô và chồng cô.
Nhưng mãi cho đến khi chồng cô chết trong triều cường zombie, họ vẫn chưa thể tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của căn cứ.
Nghĩ đến người chồng đã khuất, hơi thở Trì Xuân khựng lại, cô vô thức miết chặt chiếc nhẫn cưới.
Vòng nhẫn lạnh cứng cấn vào xương ngón tay đau nhói, cũng khiến cô bừng tỉnh.
Cô cẩn thận cuộn gạc lại, cất vào ngăn kéo, lúc ngẩng đầu lên thì tình cờ nhìn vào gương.
Người phụ nữ trong gương vóc dáng gầy gò, sắc mặt trắng bệch. Lông mày lá liễu, đuôi mắt rũ xuống. Kiểu lông mày và đôi mắt này kết hợp với nhau luôn tạo cảm giác nhu mì, yếu đuối.
Tóc là do cô tự cắt, chỉ hai nhát kéo, độ dài còn lại miễn cưỡng buộc được cái đuôi gà nhỏ, vài lọn tóc con lòa xòa tùy ý trên trán.
Đã lâu lắm rồi cô không ngắm kỹ khuôn mặt mình, nhất thời cảm thấy có chút hoảng hốt.
“Trì Xuân?” Phía sau bỗng có người gọi cô.
Trì Xuân vội vàng chớp đôi mắt đang cay xè, xoay người lại.
Đập vào mắt là một khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp.