Chương 2.4: Cảm xúc khác lạ

Năm đó hắn chỉ mới mười tuổi, đã gật đầu chắc nịch mà hứa với ông ngoại: “Con nhớ rồi ạ, con chắc chắn sẽ bảo vệ em ấy.”

Thấm thoát đã mười bảy năm trôi qua, vậy mà đã có lúc hắn dường như quên mất mình đã từng hứa như vậy.

Hắn không nhớ, không đồng nghĩa với người khác cũng không nhớ.

Kỳ Vân Lẫm ngả người ra sau, thở một hơi thật dài: “Ông ngoại, ông tin tưởng con vậy sao?”

Tin tưởng đến mức giao phó người cháu gái mà ông yêu thương nhất vào tay hắn.

...

Lúc này Nhược Uyển đã trở về phòng mình, tán dóc cùng với hệ thống.

[Độ thiện cảm của Kỳ Vân Lẫm với cô tăng thêm 10 điểm. Chiêu bài tình cảm này đánh đúng trọng tâm rồi!] Hệ thống nhìn thanh tiến độ nhích lên 1,5% mà mỉm cười.

Nhược Uyển ngồi trên giường sắp xếp lại đồ đạc, nghe hệ thống khen thì không khỏi bật cười: “Nếu anh ta không quan tâm nguyên chủ, lúc chọn người đưa tôi về nước, anh ta đâu cần xung phong.”

Thật ra cả nhà họ Kỳ đều rất yêu thương nguyên chủ, chẳng qua cô ta không chịu mở lòng ra mới khiến cuộc sống của mình trở nên tồi tệ.

Chẳng bù với cô từ nhỏ đã chẳng có ai yêu thương. Ba mẹ vì muốn có tiền cho em trai du học đã ép cô nghỉ học, dù cô đã tự mình thi đỗ vào trường đại học danh tiếng nhất nước. Họ muốn gả cô cho một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi đã có một đứa con trai chỉ nhỏ hơn cô bảy tuổi.

Nhược Uyển không muốn kết hôn thì bị ba mẹ trói lại nhốt ở nhà, họ còn xé cả giấy nhập học của cô, trói cô lại hòng ngăn cô chạy trốn.

Đương nhiên là cô kiên quyết không chịu, chính sự cứng đầu của cô đã chọc giận người ba luôn nóng tính. Khiến ông ta điên cuồng đánh đập Nhược Uyển, để rồi đánh quá tay hại chết cả con gái ruột của mình.

Bây giờ nhớ lại những trận đòn roi tàn nhẫn ấy, Nhược Uyển vẫn còn sợ hãi.

Điều kiện và cuộc sống của nguyên chủ với cô cứ như một giấc mơ hoang đường trở thành sự thật. Cô không thể để bản thân chết một cách oan uổng thêm lần nữa, nhất định phải sống thật hạnh phúc thay cho cả nguyên chủ nữa.

Hệ thống biết rõ trong lòng Nhược Uyển đang nghĩ gì, thậm chí nó còn biết về quá khứ trước kia của cô: [Yên tâm, ba mẹ cô đã bị bắt rồi. Sau khi cô qua đời chính em trai cô trở về hay tin đã báo cảnh sát. Cậu ấy rất đau lòng vì cái chết của cô.]

Động tác của Nhược Uyển vì thế mà chậm lại, trong cái gia đình tệ tàn đó, người duy nhất khiến cô bận lòng đến hiện tại chính là em trai.

[Hiện tại cậu ấy sống rất tốt, nghe lời cô học hành chăm chỉ, cũng có quý nhân bảo trợ việc học cho cậu ấy, tương lai sau này sẽ không tệ đâu.]

“Cám ơn cậu!” Nhược Uyển nói qua làn nước mắt nhạt nhòa.

Cô biết hệ thống không cần thông báo cho cô những việc này. Nhưng vì đồng cảm với cảnh ngộ của cô, mới muốn làm cô an lòng. Một cỗ máy còn có tình cảm hơn những con người bằng da bằng thịt, thật nực cười thay.