Mà cũng phải thôi, người như hắn vốn luôn sống trong bóng tối mà.
Nhược Uyển đang cầu xin hắn vì những người không liên quan. Cô thật sự rất coi trọng bọn họ, cũng xem trọng những kỷ niệm ở Anh với ông bà.
Hắn nhếch miệng cười, những ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn bằng gỗ phát ra những tiếc cộc cộc đều đặn: “Ồ? Chuyện em về nước là chính miệng em đồng ý với ba. Ba cũng đã hứa sẽ không bán tài sản của ông bà ngoại nếu em trở về. Vậy em còn lo lắng điều gì nữa? Sợ ba đổi ý sao? Hay là em muốn hủy giao kèo với ba?”
Khi nói câu cuối cùng, đôi mắt hoa đào của hắn khẽ nheo lại, ẩn chứa sự nguy hiểm. Dù Nhược Uyển có đồng ý hay không, ngày mai bọn họ vẫn sẽ có mặt trên chuyên cơ trở về nước Y. Mọi việc đều đã được lên kế hoạch cẩn thận, không thể chậm trễ thêm nữa.
“Không phải như vậy!” Nhược Uyển có chút chột dạ, lập tức phản bác nhưng sự im lặng cũng nối tiếp theo sau.
Kỳ Vân Lẫm tiếp tục: “Nếu anh đoán không lầm, em định đợi bản thân đủ mười tám tuổi sẽ quay lại Anh sinh sống. Thế nên em mới sợ ba không giữ lời mà âm thầm bán biệt thự đúng chứ?”
Bị nói trúng tim đen, Nhược Uyển ngẩng phắt đầu lên nhìn Kỳ Vân Lẫm bằng ánh mắt sửng sốt. Trong đôi mắt hơi ửng đỏ vì khóc quá nhiều, Kỳ Vân Lẫm có thể đọc được cảm xúc của cô gái như đang nói: [Làm sao anh biết?]
“Chuyện này cũng dễ thôi, chỉ cần em ngoan ngoãn đến nước Y là được.” Kỳ Vân Lẫm không muốn tiếp tục làm khó em gái, thoải mái gật đầu.
Cô dự tính là một chuyện, còn có quay về được hay không là do nhà họ Kỳ quyết định. Nhưng ngay lúc này Kỳ Vân Lẫm không ngốc đến độ từ chối lời thỉnh cầu của cô. Dù gì ba hắn cũng không có ý định bán tài sản của ông bà ngoại, chẳng qua để ép Nhược Uyển nghe lời mà thôi.
Nhược Uyển thở phào một hơi nhẹ nhõm, khẽ mỉm cười rồi nói: “Cảm ơn anh!”
Đây là nụ cười đầu tiên trong suốt cả tuần qua mà Kỳ Vân Lẫm nhìn thấy trên gương mặt em gái. Sau khi đã có được lời hứa của Kỳ Vân Lẫm, cô không còn lý do để tiếp tục ngồi lại, bèn đứng dậy muốn về phòng.
Nhưng chưa đi được mấy bước đã nghe Kỳ Vân Lẫm hỏi: “Tại sao lại nhờ cậy anh?”
Nhược Uyển sững người đứng yên, rồi quay đầu đáp: “Trước khi ông đi, ông đã bảo nếu em không thể tin ai ở nhà họ Kỳ, có thể thử tin anh.”
Đáp án của Nhược Uyển khiến Kỳ Vân Lẫm hơi khựng lại đôi chút, một ký ức từ xa xưa bỗng nhiên trỗi dậy trong lòng hắn.
Khi đó Nhược Uyển vừa ra đời không lâu, cả ông bà ngoại đã từ Anh bay đến Y để thăm bọn họ.
Lúc ấy ông ngoại vừa bế Nhược Uyển trên tay, vừa xoa đầu hắn mà bảo: “A Lẫm, sau này con nhất định phải bảo vệ em gái nhé. Nếu con bé lo lắng hay nghi hoặc, hãy trở thành chỗ dựa để con bé đặt lòng tin.”