Nhược Uyển đứng trước gương nhìn bóng hình phản chiếu bên trong mà ngẩn người. Theo những gì được mô tả trong sách, cô cứ tưởng nữ phụ phải là kiểu con gái cá tính mạnh mẽ. Trái ngược với những tưởng tượng của cô, nguyên chủ lại xinh đẹp một cách rất dịu dàng.
Người con gái chưa tròn mười tám, vóc dáng mảnh mai có phần hơi yếu nhược. Mái tóc dài đến thắt lưng hơi xoăn nhẹ, phủ lên bờ vai gầy hiện rõ xương quai xanh. Khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn đen láy như bầu trời đêm trong vắt. Ẩn sâu nơi đáy mắt là một nỗi buồn mang mác pha chút ngây thơ, hiền lành.
Dáng vẻ thế này khiến Nhược Uyển chẳng có cách nào liên tưởng nguyên chủ với tính cách kiêu căng, ngạo mạn trong nguyên tác cả. Nhưng lại dâng lên một cảm xúc muốn bảo bọc che chở cô gái mong manh này.
Quả là một sự đối lập đầy mâu thuẫn.
[Đừng để Kỳ Vân Lẫm đợi lâu, anh ta mới có chút thiện cảm với cô thôi đấy!] Hệ thống thấy cô mất quá nhiều thời gian để trầm tư, không khỏi lên tiếng nhắc nhở.
Nhược Uyển nhún vai, nhấc lấy chiếc áo khoác len trắng vắt trên ghế rồi mặc lên người: “Từ từ, có gì mà vội vàng thế! Trước nay nguyên chủ không thích tiếp xúc với các anh chị, nếu tôi đột nhiên tỏ ra quá hồ hởi sẽ khiến Vân Lẫm sinh nghi đấy.”
Hệ thống thấy cũng đúng bèn im lặng.
...
Kỳ Vân Lẫm ngồi ở vị trí chủ tọa của bàn ăn, trong tay cầm xấp tài liệu nhưng lại không đọc một chữ. Suy nghĩ của hắn cứ mãi quanh quẩn về hình bóng cô em gái út lúc nãy. Từ lâu hắn đã biết rằng Nhược Uyển rất giống dì hai, nhưng khi đó trông cô càng giống bà ấy hơn bao giờ hết.
Cả hai người đều sở hữu vẻ ngoài mong manh khiến người khác muốn che chở bảo bọc. Chẳng qua do Nhược Uyển không thích bọn họ, nên bình thường không hề trò chuyện làʍ t̠ìиɦ cảm gia đình nhạt nhòa.
Hắn lại nhìn xuống bàn tay đã chạm vào má cô, cảm giác ẩm ướt từ nước mắt vẫn còn đọng lại nguyên vẹn. Làn da nơi tiếp xúc vô cùng mềm mại tựa như khi chạm vào da em bé vậy.
Cảm giác này vô cùng kỳ lạ!
Hơn nữa trước nay hắn chưa từng an ủi ai cả, tại sao lại thốt ra những lời không hợp với tính cách của mình?
Với lại Kỳ Vân Lẫm cũng không chắc Nhược Uyển sẽ xuống nhà ăn tối theo lời hắn đã nói. Đáng lẽ hắn nên bảo bà Maria mang thức ăn lên phòng cô mới phải. Lúc này em gái hắn hẳn là muốn ở riêng một mình.
Tiếng bước chân rất khẽ bất chợt vang lên cắt ngang những suy tư trong đầu Kỳ Vân Lẫm.
Lúc hắn ngẩng đầu lên đã nhìn thấy em gái bước tới gần chiếc bàn dài đặt giữa phòng ăn. Mái tóc dài được buộc lên gọn gàng, để lộ ra khuôn mặt xinh đẹp. Vẫn là bộ trang phục khi nãy nhưng đã được phủ thêm một lớp áo len dày che đi những đường cong gợi cảm bên trong.
Kỳ Vân Lẫm lắc đầu một cái, hắn đang nghĩ quái cái gì thế nhỉ?