Khi cánh cửa mở ra, đập vào mắt Kỳ Vân Trạch chính là hình ảnh thiếu nữ nhỏ nhắn trong chiếc váy ngủ trắng dài quá mắt cá chân. Mái tóc dài xoăn nhẹ buông xõa bên bờ vai, trên gương mặt xinh đẹp còn vương lại nước mắt chưa kịp khô. Cả đôi mắt và chiếc mũi nhỏ đều đỏ ửng trông rất đáng thương.
Những ngày diễn ra đám tang của ông bà ngoại chính là khoảng thời mà Kỳ Vân Lẫm tiếp xúc với em gái út lâu nhất. Ấn tượng trong lòng hắn về em gái chính là một người ít nói và ngoan cố. Tuy rất đau lòng nhưng cô chưa từng để rơi một giọt nước mắt nào trước mặt họ.
Với tư cách là cháu ngoại và là người thừa kế duy nhất của nhà họ Tống, Nhược Uyển đã hoàn thành vai trò chủ trì tang lễ một cách xuất sắc. Mọi hành vi cử chỉ đều vô cùng đúng mực, chứng tỏ ông bà ngoại đã dạy dỗ cô rất tốt. Ấy vậy mà cũng cô bé đó lại chống đối quyết định của ba họ đến cùng.
Nếu ba hắn không dọa sẽ bán căn biệt thự này, e rằng cô bé vẫn chưa chịu về nước.
Hôm nay là đêm cuối cùng Nhược Uyển ở lại đây, có lẽ mọi thứ đã vượt quá sức chịu đựng của cô gái. Vào khoảnh khắc đó, bỗng nhiên Kỳ Vân Lẫm chợt nhớ ra một chuyện, em gái út của hắn năm nay mới chỉ mười bảy tuổi, còn chưa trưởng thành về mọi mặt.
Vậy mà cô bé có thể chịu đựng được đến bước này, cũng đã quá giỏi rồi.
Bất giác hắn vươn tay ra chạm vào khuôn mặt trắng mịn của Nhược Uyển, đầu ngón tay quệt nhẹ giọt nước mắt nơi khóe mi khiến cô gái phải nheo mắt lại.
“Em cứ như vậy sẽ khiến ông bà không an tâm ra đi!” Đây là câu nói dài nhất trong mấy ngày qua của hắn với em gái.
Vừa dứt lời cả hắn và Nhược Uyển đều giật mình.
Hắn sững người vì hành động an ủi em gái trong vô thức của mình. Không ngờ một người ít để ý đến cảm xúc của người khác như hắn, lại có ngày mở miệng khuyên nhủ ai đó đừng khóc.
Còn cô thì giật mình vì âm thanh thông báo của hệ thống trong đầu.
[Ting! Nhiệm vụ một hoàn thành, điểm thiện cảm của Kỳ Vân Lẫm: 5 điểm.
Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ, quà tân thủ chính là kỹ năng “Diễn Xuất Nhập Vai”.]
“...”
Hình như cô chưa kịp làm gì, nhiệm vụ một đã hoàn thành một cách chóng vánh. Hơn nữa kỹ năng “Diễn Xuất Nhập Vai” kia là thứ cô vòi được từ chỗ hệ thống, sao lại tính vào quà tân thủ vậy?
“Ê! Ê, rất ê nha! Sao lại gộp chung quà tân thủ và quà hoàn thành nhiệm vụ một của tôi vậy?” Nhược Uyển cáu giận.
Hệ thống thong thả nói: [Thì tôi đã nói quà tân thủ phải hoàn thành nhiệm vụ mở đầu mới có. Cô đòi quá thì tôi phát trước thôi, chứ làm gì có nhiều quà như vậy?]
Hừ, nó sẽ không nói cho cô biết, nó vừa thay đổi quà tân thủ ban đầu của cô, gộp chung với quà hoàn thành nhiệm vụ mở đầu đâu. Hiện tại nó rất nghèo, không có nhiều điểm để nuông chiều ký chủ “tham lam” đâu.
Nhược Uyển không cãi lại nó, đành im lặng chấp nhận.
Cô ngẩng đầu nhìn Kỳ Vân Lẫm trước mặt, không khỏi thở dài trong lòng.
Quả nhiên anh trai nữ chính thì cũng là cực phẩm, vóc người cao một mét tám khiến Kỳ Vân Lẫm chẳng khác nào ngọn núi sừng sững trước cơ thể nhỏ bé của nữ phụ. Đường nét ngũ quan trên khuôn mặt vô cùng rõ ràng lại cực kỳ đẹp trai, nếu để so với đám lưu lượng đang được ca tụng rần rần kia thì họ chỉ đáng xách dép cho Kỳ Vân Lẫm.
Nếu mà Kỳ Vân Lẫm đã đẹp như vậy, không biết Kỳ Vân Yên sẽ đẹp đến mức nào đây?
Trong lúc Nhược Uyển suy nghĩ vẩn vơ thì Kỳ Vân Lẫm đã lên tiếng trước, phá tan bầu không khí gượng gạo: “Mau rửa mặt rồi xuống nhà ăn chút gì đi, bà Maria đã dọn sẵn cho em rồi.”