[Lúc cô do chuyển sang quầy bar là đã vượt khỏi phạm vi hào quang nhân vật chính rồi.] Sơ Ảnh cảm thấy rất bất lực.
“...”
“Phạm vi hào quang nhỏ vậy sao?” Nhược Uyển rất bất ngờ.
[Phải, nếu cô có tiếp xúc gần như cầm tay, thì hiệu quả hào quang mới lan sang cả cô. Còn bình thường không đυ.ng chạm, hào quang chỉ bao quanh lấy nam chính.] Đó chính là lý do nó cứ thúc giục Nhược Uyển phải bám sát Dư Tĩnh Thần.
“Không tranh cãi với cậu nữa, tôi mệt rồi! Vậy vết thương của tôi…” Nhược Uyển bắt đầu chuyển dời sự lo lắng lên vết thương được băng bó cẩn thận.
Lúc viên đạn bắn tới, cô thật sự có cảm giác nó xuyên thẳng qua cơ thể. Vậy tức ra trên người cô hiện nay có ít nhất hai lỗ đạn bắn, hơn nữa còn ở vị trí vai phải, cô lo nó sẽ ảnh hưởng đến việc kéo đàn cello.
Dù kiếp trước cô không có chút máu nghệ thuật nào trong người, nhưng sau khi đồng bộ ký ức với nguyên chủ, tình yêu đàn cello đã ngấm cả sang cô. Nếu sự trừng phạt của Chủ Thần là tước mất khả năng chơi đàn cello của Nhược Uyển, có lẽ cô sẽ phát điên mất.
[Đã được Kỳ Vân Lẫm xử lý rất tốt, sẽ không để lại di chứng lâu dài. Nhưng ít nhất trong nửa năm tới, cô không nên chơi đàn với cường độ cao, sau này sẽ hồi phục hoàn toàn thôi.] Sơ Ảnh thấy cô bị thương thì cũng rất đau lòng, bèn hạ giọng xuống.
“Còn những người khác?” Nhược Uyển không dám hỏi thẳng.
Sơ Ảnh vừa nguôi ngoai đã bị câu hỏi của Nhược Uyển chọc giận: [Tôi đã ra tay thì cô còn lo cái gì? Không tin tưởng tôi vậy sao? Không có ai chết cả, cô vừa lòng chưa nào? Lần này Chủ Thần chỉ cảnh cáo nhẹ, nếu lần sau cô còn muốn lo mạng người khác có khi đến mạng mình cũng mất luôn đấy!]
“...”
Con hàng hệ thống càng ngày càng nóng nảy, hình như càng lúc càng có nhân tính hơn thì phải? Liệu Sơ Ảnh có tiến hóa không nhỉ?
[Hiện tại cô nên tỉnh lại rồi, nếu còn hôn mê nữa, sợ là nhà họ Kỳ sẽ lật tung cả nước M lên để trả thù cho cô mất!]
“Nghiêm trọng vậy sao?”
[Chứ còn sao nữa? Tất cả những kẻ liên quan trong vụ tấn công lần này đều bị thanh trừ triệt để, chẳng phải để trút giận cho cô ư?] Sơ Ảnh không khỏi trừng mắt với Nhược Uyển.
Nhược Uyển im lặng một chốc rồi bảo: “Biết rồi, sau này tôi sẽ không lo chuyện bao đồng nữa, cậu yên tâm. Một lần bị đạn bắn đã là bài học nhớ đời rồi!”
Sơ Ảnh: [...]
Lần này đến lượt Sơ Ảnh im lặng, thật ra trong lòng nó có một nửa sự đồng cảm dành cho cô. Nó biết cô lương thiện không muốn nhìn thấy người vô tội bị thảm sát. Nhưng trong cái thế giới đầy rẫy sự bất công này, liệu có được bao phần là công bằng đây?
Ít nhất Sơ Ảnh không muốn cô bị thương, càng không muốn cô bỏ mạng giữa chừng. Kiếp trước cô đã sống quá khổ rồi, nó hy vọng cô có thể hoàn thành nhiệm vụ và sống thật tốt ở thế giới này.