Chương 10.3: Khói thuốc

Kết quả là ép chết anh trai của một kẻ điên, khiến gã ta bất chấp thủ đoạn đến nước Y tìm cô ấy trả thù. Ai ngờ người bị thương lại không phải cô ấy, mà lại chính là Nhược Uyển vô tội bị vạ lây.

Hôm nay cô ấy cũng không nên quá tự tin vào bản lĩnh của mình, không nên có suy nghĩ sẽ giải quyết được kẻ thù trong chốc lát, cũng không nên chủ quan để em gái một mình ở lại khu trung tâm thương mại.

“May cho em là con bé không sao. Nếu Nhược Uyển có chuyện gì, ba sẽ là người đầu tiên không tha cho em!” Kỳ Vân Trạch nói.

Quả thật là như vậy, bình thường Kỳ Minh Thương cưng chiều Kỳ Vân Yên, nhưng Nhược Uyển mới là đứa con mà ông ấy yêu thương nhất. Chỉ riêng mỗi dung mạo giống hệt hai người vợ đã khuất, đã đủ lý do khiến Kỳ Minh Thương thiên vị Nhược Uyển rồi.

Kỳ Vân Yên không đáp, cũng không dám đáp. Lúc nãy cô ấy gặp ba mình ở ngoài phòng phẫu thuật, dù cô ấy có nói gì thì ông ấy đều giữ im lặng. Chỉ khi anh hai xuất hiện, bầu không khí tĩnh lặng mới bị phá vỡ. Chỉ bấy nhiêu thôi đã đủ khiến Kỳ Vân Yêu hiểu rằng ba đang giận cô ấy.

“Hôm nay em đã mệt rồi, quay về nghỉ ngơi đi.” Kỳ Vân Trạch không nỡ trách em gái thêm nữa, mỗi sự lạnh nhạt của ba thôi đã là sự trừng phạt rất lớn với Kỳ Vân Yên rồi.

“Vâng.” Kỳ Vân Yên gật đầu rồi rời khỏi phòng làm việc, tiếng giày cao gót vang lên đều đặn giữa hành lang tĩnh mịch.



“Sơ Ảnh!”

[Cái gì?]

Giọng điệu cả hai người đều chứa đầy sự giận dỗi, Sơ Ảnh giận Nhược Uyển vì lo chuyện bao đồng khiến tiến độ nhiệm vụ tụt về 0%. Nhược Uyển dỗi Sơ Ảnh vì đã không báo trước hình phạt cô phải nhận là gì, dẫu cho có bị trúng đạn cũng phải nói với cô một tiếng chứ?

“Cậu đã thề danh dự rằng tôi sẽ không bị thương mà?” Nhược Uyển nghiến răng, gằn từng chữ.

Cơn đau nhức nơi bả vai khiến cơ thể cô như muốn xé toạc làm hai nửa, thuốc giảm đau đã tan càng làm cô gái trẻ khó lòng chịu được.

[Chủ Thần trừng phạt thì cả tôi cũng không lường trước được. Đã bảo cô theo sát nam chính, ở gần nam chính mới không bị thương. Ai bảo cô nửa đường rời đi, dù Chủ Thần không phạt thì cô cũng không tránh được đạn.] Sơ Ảnh rất uất ức, nó đâu ngờ Chủ Thần nói là làm ngay, vừa nhận được thông tin từ nó đã lập tức giáng hình phạt.

Nhược Uyển tức giận: “Tôi vẫn luôn theo sát Dư Tĩnh Thần, con mắt nào của cậu thấy tôi rời khỏi anh ta?”