Kỳ Vân Trạch giật mình thoát khỏi dòng hồi tưởng.
Hắn ném điếu thuốc vào gạt tàn, đốm lửa nhỏ lóe lên rồi tắt ngấm. Ánh mắt hắn trở nên sắc bén, lạnh lùng như lưỡi dao.
Kỳ Vân Trạch cầm điện thoại lên, nhấn số gọi cho Kỳ Vân Lẫm.
“A Lẫm, tình hình Nhược Uyển sao rồi?” Giọng anh khàn đặc.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói trầm thấp của Kỳ Vân Lẫm: “Viên đạn xuyên thẳng qua vai nên không tổn thương mạch máu lớn, nhưng con bé mất quá nhiều máu, tạm thời vẫn đang hôn mê.”
“Có để lại di chứng không?”
Kỳ Vân Lẫm im lặng vài giây rồi mới đáp: “Dây thần kinh vai không bị tổn thương, nhưng mô mềm bị tổn thương nghiêm trọng, sẽ cần thời gian để hồi phục hoàn toàn.”
Cơn đau nhức nhối âm ỉ lan ra trong lòng Kỳ Vân Trạch. Hắn siết chặt tay, từng ngón tay trắng bệch. Đôi mắt sắc lạnh lại dán chặt vào màn đêm mịt mù bên ngoài cửa sổ.
“Chăm sóc con bé thật tốt.”
“Em biết rồi, anh cả.”
Em trai vừa dứt lời, Kỳ Vân Trạch đã cúp máy. Anh vứt điện thoại lên bàn, cúi người xuống, hai tay chống lên thành ghế, thở hắt ra một hơi dài.
Mùi thuốc lá vẫn còn vương vấn trong không khí, len lỏi vào từng thớ cơ trên cơ thể hắn, nhưng lại chẳng thể che giấu được nỗi sợ hãi đang dâng lên từng đợt trong lòng.
Trong giây phút nhìn thấy Nhược Uyển nhuốm đầy máu, ký ức về ngày dì hai mất chợt ùa về khiến Kỳ Vân Trạch sợ hãi. Hắn đã hai lần mất mẹ, nay cả người em gái giống hệt mẹ cũng suýt bị cướp mất, thử hỏi làm sao hắn không sợ cho được.
Đúng lúc này, ngoài cửa phòng chợt vang lên tiếng gõ cửa: “Anh cả, là em đây!”
Sau khi tình hình của Nhược Uyển ổn định, Kỳ Vân Yên vội vàng đến phòng làm việc tìm anh trai.
“Vào đi!”
Nhận được lệnh, Kỳ Vân Yên mới dám mở cửa bước vào.
Kỳ Vân Trạch tựa lưng vào cửa sổ, đưa mắt nhìn người em gái vừa mới đến: “Xử lý thế nào?”
“Đã giải quyết gọn gàng, không để bất cứ tên nào trốn thoát. Em đã cho đột kích cả cứ điểm của chúng ở nước M, xử lý sạch sẽ tận gốc rồi ạ.” Kỳ Vân Yên cúi đầu, không dám nhìn vào mắt anh cả.
Hắn khoanh tay trước ngực, trầm tư một chốc rồi bảo: “Em biết mình sai ở đâu không?”
Kỳ Vân Yên nhanh chóng gật đầu, chuyện chiếm lĩnh địa bàn ở nước M đã từng bị Kỳ Vân Trạch nhắc nhở nhiều lần. Hắn dặn cô ấy phải hành sự cẩn trọng, không được phép lỗ mãng. Nhưng Kỳ Vân Yên lại quá mong muốn lập công trước mặt ba, mà bỏ những điều anh cả nói, dùng sức mạnh để ép buộc các đối thủ nhượng bộ.